Anh nhìn tôi một cái rồi đi phát thêm vài bao lì xì.
Nhân viên đổi sắc mặt: từ khó chịu → vui vẻ.
Anh quay lại:
“Có thể chụp lại. Thầm Thầm, thả lỏng.”
Lần này tôi không dám ngọ nguậy.
“Xong rồi.”
Nhân viên nói. “Chúc mừng hai bạn.”
Vừa dứt lời, tôi liếc thấy xe của thằng bạn.
Tôi nhìn bàn tay bị anh nắm chặt, lòng nóng như lửa.
Vô nhà vệ sinh kiểu gì? Anh chắc chắn ngủm theo tôi.
Ngay lúc đó, fan vừa nãy lại xông tới xin ký tên.
Tôi lập tức ôm bụng:
“Đạm Nhiên… em đau bụng… muốn đi vệ sinh…”
Anh đang nhận bút, quay sang:
“Đợi anh một—”
Tôi làm gì có chuyện đợi.
Vừa buông tay tôi đã co giò chạy:
“Không chịu nổi nữa rồi!”
Tôi còn không quên thêm câu.
11
“Má ơi kích thích quá!”
Thằng bạn đập vô-lăng, mặt hớn hở.
“Lái cho đàng hoàng!” Tôi đá nó.
Tôi muốn nôn vì căng thẳng, nó lại như đang chơi trò mạo hiểm.
Nó nghiêm lại một chút, rồi liếc tôi:
“Nhưng mà Yến Thầm, Đạm Nhiên đối xử tốt với mày như vậy, sao phải trốn?”
Tôi trợn mắt:
“Tốt cái con khỉ, cho mày mày chịu không? Anh ta muốn làm tao đến có thai rồi nhốt tao lại đó!! Ai chịu nổi?!”
“Hả? Mày là Beta mà? Mày— mày giả O á? Trend mới hở?”
Tôi: “…”
“Tao là B. Còn anh ta là E.”
Nó im ba giây rồi nói:
“…chơi lớn.”
Một lúc sau nó lại nói:
“Không trách được, người mày nồng nặc pheromone luôn. Ổng… đánh dấu mày rồi hả?”
Nó là Omega, ngửi được pheromone.
Còn tôi thì không.
Tôi buồn bực nhắm mắt.
“Nói thiệt nha.” nó thở dài, “Mày cũng đáng đời.”
Tôi mở mắt:
“Sao?! Gì gọi là đáng đời?”
Nó nhìn tôi một cái:
“Đừng nói mày không biết. Nếu tao là Đạm Nhiên, tao đá mày lâu rồi. Vậy mà người ta vẫn muốn cưới mày… đúng là thần tiên.”
Tôi ngơ ngác:
“Mày nói gì vậy? Mày nói tao… tra?”
Nó bất lực:
“Mày tự nghĩ lại đi. Từ lúc quen ổng tới giờ, mày đã làm gì? Mày đẩy người ta đến mức đen hóa luôn rồi.”
…Tôi đã làm gì?
Ngoài mấy câu nói dối… cũng đâu làm gì xấu?
“Được rồi.” nó nói. “Tao nhắc mày: khi ổng gặp định mệnh, mày cảm thấy thế nào? Rồi mày đã làm gì? Ổng đã xử lý sao?”
Tôi nhíu mày.
Rồi nhớ lại từng việc một—
Năm đầu đại học, tôi với hội bạn hẹn nhau tới bar.
Nghe nói có ca sĩ đẹp trai.
Khi thấy anh—
Gương mặt anh, giọng hát như được thiên thần chạm qua…
Tôi như trúng sét.
Tôi quyết tâm tấn công.
Lần đầu gặp riêng, tôi cười, cúi sát:
“Hôn cái.”
Anh đỏ mặt, bật lùi lại:
“Cậu làm gì vậy?!”
Tôi cười lớn:
“Nghĩ gì vậy? Ý tôi là: tôi tên Yến Thầm. Anh gọi tôi Thầm Thầm.”
Lần này, anh đỏ từ tai đến cổ.
Tôi liên tục bắt anh gọi tôi bằng cái tên đó.
Rồi tôi vung tiền thưởng anh, đặt bài, vì thương cảm anh mồ côi, viện trưởng bệnh nặng…
Anh biết ơn, nhưng không thích.
Tôi nôn nóng.
Rồi thấy anh trả lời phỏng vấn:
“Alpha truyền thống như tôi, thiên hướng chọn Omega.”
Tôi tức điên, về nhà lấy kết quả khám hồi cấp ba, lao đến nhà anh.
Tối đó tôi uống say, nhào vào lòng anh, thì thầm:
“Đạm Nhiên, anh thích Omega, em cũng là Omega nè. Chỉ là phân hóa chậm. Bây giờ quen em tránh được phiền phức có thai, sau này em phân hoá xong lại có một Omega vợ— quá lời còn gì.”
Anh không đẩy tôi, cũng không lợi dụng.
Chỉ nhìn tôi, hỏi 4 câu:
“Xác định quen? Quen là để cưới. Sẽ có con. Không hối hận?”
Khi đó tôi say mê sắc đẹp anh, cái gì cũng gật.
Tỉnh rồi thì… hơi hối hận.
Nhưng nhìn anh đẹp đến vậy, tôi nghĩ:
Thôi kệ, vui trước đã.
Tôi thích anh suốt một học kỳ— với tôi vậy là lâu rồi.
Tôi đề nghị chia tay.
Anh khi đó… hình như khóc.
Tôi không nhớ rõ, chỉ nhớ nước mắt anh rơi xuống sàn từng giọt từng giọt.
Tôi mềm lòng.
Không chia nữa.
Rồi tôi thích một Omega khác, lén theo đuổi.
Đạm Nhiên bắt gặp.
Anh kéo tôi vào góc, mắt đỏ ngầu:
“Yến Thầm, giải thích.”
Tôi khi đó… trả lời thế nào?
12
Tôi nhún vai thản nhiên:
“Đã nói chia tay rồi còn gì. Không chia thì vậy đấy, tôi sẽ thích người khác. Tôi chán nhanh lắm. Giờ hối hận thì chia đi.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi quay đi.
Tôi chợt thấy tim hụt một nhịp.
Nhưng rồi quăng sang một bên.
Tôi tưởng xong rồi.
Nhưng hôm mưa tầm tã.
Tôi về ký túc thì thấy anh đứng dưới mưa, không ô.
Tôi bất giác giương ô che cho anh:
“Khùng à? Chia rồi còn tới làm gì?”
Gương mặt anh bị mưa làm thêm tái, nhưng đẹp đến nghẹt thở.
Anh nói:
“Chia tay, anh không đồng ý.”
Tôi lại mềm lòng.
“Được, không chia.”
Từ đó, anh ngoan hơn hẳn.
Tôi trêu ai, anh cũng không nói.
Tôi đi đâu, anh cũng không hỏi.
Tôi thấy anh hiểu chuyện → vui.
Tôi vẫn tự do → càng vui.
Nhưng tôi bỏ qua cảm giác bất an nhỏ trong lòng.
Anh trở thành người tình hoàn hảo— tôi gọi là tới, tôi đuổi là đi.
Rồi tốt nghiệp.
Anh đột nhiên nổi tiếng.
Tôi không lạ.
Anh đi học nhạc, tự mài giũa, đẹp, có tài, lại hiền.
Nhưng khi anh nổi tiếng…
Tự tôn của tôi dần tan.
Dù anh vẫn yêu tôi y như trước.
Tôi thấy khó chịu.
Tôi đề nghị chia tay lần ba.
Lần này anh không khóc.
Không tức giận.
Chỉ hỏi:
“Thầm Thầm, em phải cho anh lý do.”
Tôi không thể nói ra.
Tôi quay đầu:
“Không có lý do. Chán rồi. Mệt rồi.”
Anh im rất lâu, rồi nói:
“Được.”
Rồi tôi lại thấy khó chịu.
Tôi kéo thằng bạn đi uống.

