“Cuối cùng anh hỏi: có hối hận không? Em nói: ‘Không bao giờ’.”

Tôi nuốt nước bọt, sợ đến muốn khóc.

“Giờ… giờ em hối hận được không? Ai cấm đổi ý chứ?!”

“Không ai cấm.”

Anh mỉm cười, vẫn là nụ cười dịu dàng dành riêng cho tôi.

“Nhưng không sao.”

“Em làm không được—”

“Thì anh sẽ dạy em làm được.”

9

Sau gáy tôi lại bị cắn một cái nữa.

Tôi cảm nhận được, theo mỗi lần pheromone được tiêm vào, cơ thể tôi cũng đang dần thay đổi.

Không được.

Thế này thì chẳng mấy mà tôi thật sự sẽ… mang thai mất!

Nhưng rõ ràng, Đạm Nhiên là loại người không mềm cũng chẳng cứng, đối đầu hay nói đạo lý đều vô dụng.

Anh là kiểu không đạt mục đích thì không dừng.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Tôi cứng cả mặt, suýt bật ra câu chửi—but rồi kìm lại.

Không được, bây giờ không phải lúc đối đầu với anh ta.

Tôi nuốt giận, dịu giọng:

“Anh còn chưa đi làm sao?”

Đạm Nhiên đứng dậy mặc quần áo:

“Anh đã thông báo đóng cửa sáng tác, tạm thời không đi làm.”

Tôi bật dậy cái “xoẹt”, trừng mắt nhìn anh.

Anh quay đầu lại, ánh mắt thản nhiên.

“…”

Bình tĩnh.

Tôi tự nhắc mình.

Tôi kéo môi, nặn ra nụ cười vui vẻ:

“Wow, thiệt hả? Tuyệt quá, lâu rồi anh chưa ở nhà với em đó.”

Nghe tôi nói vậy, Đạm Nhiên khựng tay lại, đưa tay xoa đầu tôi.

“Ừ. Em thích là được.”

Tôi nhìn sắc mặt anh, không đoán nổi anh thật sự vui hay đang châm chọc.

Dù gì tối qua hai đứa cũng… chẳng bình yên gì.

Vai anh còn nguyên dấu răng tôi để lại, lưng đầy vết cào, trông rất… giật mình.

Nhưng mặt anh thì vẫn bình lặng, không nhìn ra cảm xúc gì.

“Muốn ăn sáng gì?”

Anh đã mặc xong.

Tôi kéo chăn trùm đầu:

“Không ăn.”

Giọng anh xuyên qua lớp chăn:

“Chiều dẫn em ra ngoài.”

Tôi bật dậy ngay:

“Bánh bao, quẩy, thêm tàu hủ.”

“Được.”

Anh đáp. “Anh đi mua.”

Thứ gọi là “chiều dẫn ra ngoài” = đi mua đồ ăn.

Đạm Nhiên nắm tay tôi suốt đường, không cho tôi cơ hội nào thoát.

Tôi ủ rũ theo anh về nhà.

Ngày thứ hai, thứ ba…

ĐỀU. NHƯ. VẬY.

Kinh khủng nhất là…

Đạm Nhiên dường như HẠ QUYẾT TÂM phải làm tôi mang thai bằng được.

Mỗi đêm đều “học bài”, lại còn đa dạng phương pháp, chưa bao giờ chỉ một lần.

Tôi kiệt sức rồi.

Đến sáng nọ, hai tuần sau, anh nói:

“Thầm Thầm, dậy. Hôm nay chúng ta đi bệnh viện.”

“Tại sao bệnh viện? Không phải hôm nay đi nhận xe sao?”

Tôi lười biếng lật người, mấy hôm nay lưng đau chân mỏi, không muốn dậy chút nào.

“Đi bệnh viện trước, rồi đăng ký kết hôn, rồi đi nhận xe.”

Anh bình tĩnh sắp xếp.

“Tạ—”

Tôi vừa bật chữ đầu liền ngậm lại.

Không, đừng cãi nữa.

Người thức thời mới sống lâu.

Tôi ý thức được đây có thể là cơ hội chạy trốn duy nhất.

Đang đi xe, tôi ngồi ghế phụ, bắt đầu quậy:

“Đạm Nhiên, bao lâu nữa tới? Em chán quá!”

“Sắp tới.”

“Em không biết, cho em mượn quang não chơi.”

Anh liếc tôi một cái.

Tôi run tim.

“Lấy đi.”

Tôi nhận quang não, lau mồ hôi tay vừa thấm ra, giả bộ mở game cho anh xem, rồi chiếu màn hình lên không trung.

Tôi học ngành tính toán tinh vực, quang não là môn chuyên ngành.

Tôi liên lạc ngay với thằng bạn chí cốt:

“Đang đâu? Tao gửi ba địa điểm, chọn cái gần nhất tới cứu tao.”

Nó trả lời rất nhanh:

“Cục đăng ký kết hôn gần nhất. Mày tìm cách chui vô nhà vệ sinh.”

Tôi trả lời: OK.

10

Tôi cũng không biết đến bệnh viện để làm gì.

Đi theo Đạm Nhiên vào phòng của bạn anh, lấy máu xong là xong.

Chiều có kết quả.

“Giờ đi đăng ký.” anh nói.

Tôi sững người: Nhanh vậy?!

Tưởng ở bệnh viện lâu lâu…

Hóa ra vài phút là xong.

Không biết thằng bạn có kịp tới không.

Tôi bất an.

Lên xe, tôi lại với tay lấy quang não của anh.

Anh giữ tay tôi lại:

“Đừng chơi nữa. Lát chụp hình, sửa tóc đi, đừng chút nữa lại kêu xấu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

Vẫn đôi mắt quen thuộc, không có chút nghi hoặc nào.

Nhưng tôi cứ cảm giác… anh biết hết.

Tôi đành rụt tay lại:

“V… vâng.”

Cửa cục đăng ký hiện ra.

Xe bạn tôi chưa tới.

Chúng tôi hẹn nhau:

Thấy xe nó dừng ở vị trí hẹn thì tôi chạy vô nhà vệ sinh ngay.

Nhưng… đến sớm quá.

Trong cục vắng tanh.

Tôi bắt đầu cấu tay, thỉnh thoảng liếc ra cửa.

“Em rất căng thẳng?”

Không biết từ lúc nào, anh đã nắm tay tôi.

Tôi cười giả lả:

“Kết hôn với anh mà, đương nhiên phải hồi hộp.”

“Đừng sợ.”

Anh siết chặt tay tôi. “Kết hôn rồi, cũng chẳng khác gì trước đây.”

Trời ơi.

Bây giờ đã khác 800 lần rồi!

Tôi cười gượng:

“Ừ…”

Ngón áp út lạnh lạnh.

Một chiếc nhẫn đơn giản được đeo vào.

Tôi giật mình:

Không báo trước gì hết luôn?!

“Đi thôi.”

Anh kéo tay tôi, trên ngón tay anh cũng có một chiếc.

Lòng tôi khẽ rung.

Ở thời đại tinh vực, nhận dạng gương mặt là tự động nhập thông tin.

Nhưng—

“Đạm Nhiên!”

Vừa tháo khẩu trang, anh bị nhân viên nhận ra ngay.

Anh che miệng làm động tác “suỵt”.

Nhân viên vội gật đầu.

Anh mỉm cười với fan:

“Cảm ơn đã thích. Hôm nay tôi đến đăng ký kết hôn với người yêu.”

Không biết từ đâu anh móc ra cái bao lì xì đưa fan:

“Lấy may.”

Fan lấp la lấp lánh đôi mắt, kích động gật đầu.

Tôi khó chịu ra mặt, lườm một cái.

Vừa đúng lúc ống kính bấm tách một phát.

Chết tôi rồi.

Chắc xấu xỉu!

Scroll Up