“Chỉ số pheromone của bệnh nhân đã rối loạn đến mức này rồi, anh là chồng mà không nhận ra sao?”
Lục Dự cúi đầu, không nói gì, trong đầu chỉ toàn là nỗi hoảng loạn khi nhận được điện thoại từ bệnh viện.
Anh muốn hỏi nguyên nhân, nhưng lại sợ nghe câu trả lời.
Nếu thật sự là do anh gây ra thì sao?
Ly hôn sao? Không được, không thể ly hôn.
Nhưng mỗi khi nhớ đến gương mặt tái nhợt, còn vương nước mắt của tôi, dù đã ngất đi mà vẫn nhíu chặt mày như đang chịu đựng đau đớn lớn…
“Anh Lục? Anh có nghe không?”
Lục Dự như bừng tỉnh, đột ngột ngẩng đầu, giọng khàn khàn:
“Tình trạng của cậu ấy… là do tôi sao?”
Bác sĩ nhìn anh kỳ lạ.
“Chẳng phải do anh thì còn do ai?”
Ngay sau đó bác sĩ đưa ra báo cáo, không để ý rằng người alpha cao lớn bên cạnh lúc này đã tái mét mặt.
“Cậu Tô cần pheromone nhiều hơn omega bình thường, anh là bạn đời mà lại không làm gì trong kỳ phát nhiệt của cậu ấy!”
“Dù không đủ sức, ít nhất cũng có thể đánh dấu tạm thời chứ?”
“Chẳng lẽ hai người trước hôn nhân không khám sức khỏe sao? Sao lại bỏ qua tình trạng cơ thể của cậu ấy như vậy?”
Nghe đến đây, Lục Dự – người vốn đã chuẩn bị sẵn trong đầu bản thỏa thuận ly hôn với việc rời đi tay trắng – bỗng hoàn hồn.
Ánh mắt anh lóe lên chút hy vọng, rồi kích động nhìn bác sĩ.
“Ngài… có thể nói rõ hơn không? Tôi chỉ nhớ lúc đó kết quả khám không có vấn đề gì.”
Dù sao thì lúc ấy, kết quả khám là do phía nhà họ Tô đưa tới, mọi chỉ số đều thể hiện rất khỏe mạnh.
09
“Thật ra không phải vấn đề lớn, chỉ là báo cáo của cậu Tô cho thấy tuyến thể của cậu ấy từ nhỏ đã thiếu sự xoa dịu từ alpha, nên trong quá trình phát triển đã gặp chút vấn đề.”
“Biểu hiện cụ thể là, cậu ấy cần nồng độ pheromone cao hơn omega bình thường, kỳ phát nhiệt cũng khó kiểm soát hơn. Cần bạn đời an ủi nhiều hơn.”
“Nói thẳng ra là, cậu ấy rất cần anh, lúc nào cũng cần anh, anh hiểu không?”
Lục Dự ngồi bên giường bệnh, mắt đỏ hoe, nắm chặt bàn tay gầy gò của tôi.
Trong đầu anh toàn là những lời bác sĩ nói. Niềm vui điên cuồng xen lẫn với tự trách và hối hận.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi. Nước mắt nóng hổi chảy xuống má, đến khi rơi lên mí mắt tôi thì đã lạnh đi.
Tôi từ từ mở mắt, thấy Lục Dự ngồi bên giường khóc, đầu óc rối tung.
Tôi… tôi đã chết xong rồi, đến giai đoạn linh hồn rời xác nhìn anh ôm tôi khóc rồi sao?
Không được đâu, tôi không muốn chết đáng thương như vậy!
Thế là không báo trước, tôi nhắm mắt lại, há miệng gào khóc, vừa khóc vừa đấm người đàn ông “hại chết tôi”.
“Hu hu hu, đều tại anh! Sao tôi lại chết thảm thế này!”
Nhưng ngay giây sau đã bị anh bịt miệng.
Tôi ngơ ngác chớp mắt nhìn anh.
“Đừng nói mấy lời xui xẻo, em vẫn còn sống.”
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Lục Dự, tôi nửa hiểu nửa không gật đầu, rồi cắn mạnh vào khe giữa ngón cái và ngón trỏ của anh. Nghe anh hít một hơi lạnh mà vẫn không buông, đến khi nếm được vị máu mới chịu nhả ra.
Hừ, đây là “báo thù” của người vừa đi một vòng qua quỷ môn quan!
Có lẽ vì tưởng mình đã chết một lần, gan tôi lớn hơn nhiều. Tôi lật người, quay lưng lại với anh, “hừ” một tiếng thật mạnh, quyết định nổi giận một phen.
“Anh đi ra đi, tôi đang giận anh.”
10
Tóm lại, thời gian nằm viện không dài, giờ đã đến lúc xuất viện.
Lục Dự ân cần quấn cho tôi một lớp áo dày cộp, còn cầm chiếc khăn len mềm mềm quàng lên cổ tôi.
“Không cần, nóng.”
Tôi nhíu mày né tránh, nhưng bị anh dễ dàng kéo lại, trơ mắt nhìn chiếc khăn bị anh thắt thành một cái nơ rất dễ thương.
“Bây giờ không phải mùa đông.”
Tôi cãi lại.
“Nhưng em vừa khỏi bệnh, bên ngoài rất lạnh.”
Lục Dự bác bỏ, nắm tay tôi kéo ra ngoài.
Tôi thề là tôi không muốn nắm tay anh đâu, nhưng sức anh lớn quá, tôi không giãy ra được nên mới miễn cưỡng để anh nắm.
“Tôi vẫn chưa tha thứ cho anh.”
“Ừ, tôi biết, xin lỗi.”
Anh ngoan ngoãn xin lỗi, rồi mở cửa ghế phụ bế tôi lên, còn rất tự nhiên thắt dây an toàn cho tôi.
Không biết vì sao anh đột nhiên “mê” tôi, nhưng như vậy hình như cũng không tệ lắm.
Trong xe ấm quá, tôi không chống lại được cơn buồn ngủ, tựa vào cửa kính ngủ thiếp đi. Đến khi xuống xe bị luồng khí lạnh làm tỉnh mới mơ màng tỉnh lại.
Ừ, quả nhiên lại đang bị Lục Dự bế.
“Thả tôi xuống.”
Tôi đá anh một cái, cuối cùng cũng được đặt chân xuống đất.
“Tôi còn chưa tha thứ cho anh, anh không được suốt ngày ôm tôi.”
Nói xong, tôi bỏ mặc anh, sải bước vào nhà, nhanh chóng đóng cửa cái rầm, đắc ý lôi đôi dép lông xù mua online trước đó ra mang.
Hừ, tôi sẽ không chừa cửa cho anh đâu.
Nhưng vừa bước vào phòng khách, cái người chân dài kia đã mở cửa đi vào.
Tôi nhíu mày liếc anh một cái, không định nói gì, nhưng lúc anh cúi xuống chỉnh giày, lại chú ý đến đôi dép mèo trên chân tôi, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ.
Kiểu ánh mắt… muốn tôi tặng gì đó cho anh, đầy mong chờ.
“Cái này là của tôi, của anh ở trong tủ giày.”
Tôi lùi dép lại một chút, rồi chỉ anh đi lấy đôi của mình.
Lục Dự rõ ràng vui hơn hẳn, mở tủ giày ra—
Rồi nhìn thấy một đôi dép bông rẻ tiền chẳng liên quan gì đến đôi của tôi, đế còn bốc mùi cao su khó chịu.

