Thầy Mạnh lại hỏi sao tôi không viết tên mình.
Tôi nghiêm túc so sánh:
“Tên tôi chỉ có hai chữ, phải viết 150 lần. Còn tên Tống Kim Hành chỉ cần viết 100 lần, nên tôi chọn cái có số lần ít hơn.”
Lời vừa dứt, bên cạnh bỗng vang lên tiếng “Rắc”.
Chiếc thước kẻ dùng để kẻ đường phụ trợ trong bài hình học, bị bẻ gãy trong tay Tống Kim Hành.
Những ngón tay thon dài khẽ mở ra, mảnh thước gãy thuận thế rơi vào thùng rác.
Thầy Mạnh nhìn cậu ấy: “Sao vậy, bạn học Tiểu Tống?”
Tống Kim Hành nhếch môi khẽ cười.
Dù trả lời thầy giáo, nhưng ánh mắt cậu ấy lại dán chặt vào tôi:
“Không có gì, bắt đầu vào học đi thầy.”
15
Trực giác mách bảo tôi rằng, có lẽ Tống Kim Hành đang giận.
Cậu ấy bắt tôi mỗi ngày luyện viết 900 chữ bằng tên cậu ấy, kiểm tra trước khi ngủ, cho đến khi kỳ thi đại học cận kề mới được dừng.
— Cảm giác này quen thuộc quá.
Lần trước tôi không ghi nhớ những điều cần lưu ý, cậu ấy cũng phạt tôi như vậy.
Nhưng lần này là vì cái gì chứ?
Chẳng lẽ là do tôi viết tên cậu ấy xấu quá nên giận sao?
Tôi hậm hực nằm bò trên bàn, cắm cúi luyện chữ.
Hình phạt này kéo dài rất lâu.
Giấy nháp chất thành từng xấp, ngày một dày lên theo thời gian.
Trước kỳ thi đại học, tôi vẫn miệt mài luyện chữ bằng tên của Tống Kim Hành.
Đến mức khi vào phòng thi, suýt nữa tôi lại viết nhầm tên mình thành tên cậu ấy.
16
Trong khoảng thời gian chờ điểm thi, tôi dẫn Tống Kim Hành về quê tôi một chuyến.
So về điều kiện, tất nhiên không thể bằng nhà cậu ấy.
Nhưng Tống Kim Hành, một người vốn không thích ra ngoài, lại không hề phàn nàn chút nào, còn rất nể mặt tôi, để tôi thoải mái dẫn cậu ấy đi chơi.
Ngày cuối cùng trước khi rời quê, tôi dẫn cậu đi gặp ba mẹ tôi.
Không có ý gì đặc biệt cả.
Tôi nhẹ nhàng đặt bó hoa trước bia mộ.
Chỉ là muốn để họ biết—
Con trai của họ bây giờ có một người bạn rất thân.
Không thấy tôi phiền phức, cũng không chê tôi ồn ào, còn rất tốt với tôi nữa.
Mùa đông lạnh lắm.
Lời nói vừa thốt ra, hơi trắng đã bay khỏi môi, rồi tan vào không khí lạnh buốt.
Sau khi ba mẹ mất, họ hàng hai bên đều chê tôi là gánh nặng, ai cũng giữ khoảng cách.
Khi đó, chỉ có cậu út nhận nuôi tôi.
Mẹ tôi là chị cả, còn cậu út là con trai út sinh muộn của ông bà ngoại.
Thế nên tuổi tác giữa tôi và cậu ấy không chênh lệch nhiều lắm.
Cậu đối xử với tôi không tệ, nhiều lúc còn giống một người anh trai.
Sau này cậu kết hôn, có con.
Công việc lại không thuận lợi.
Áp lực cuộc sống đủ để đè nặng một người đàn ông.
Dù tôi đã cố gắng làm thêm để giảm bớt gánh nặng cho cậu, nhưng mợ vẫn không hài lòng.
Mợ nể mặt người ngoài nên không trút giận lên tôi, chỉ đóng cửa lại để trách móc người chồng vô dụng của mình.
Nhưng vách tường không cách âm tốt, lần nào tôi cũng nghe rõ mồn một—
Tiền không đủ tiêu.
Nghĩ cho con đi, nhà mình phải làm sao đây.
Có chắc sẽ nuôi nổi A Thuỷ học hết cấp ba không?
Học xong cấp ba rồi thì sao? Đại học nữa, cũng phải nuôi tiếp à…
Lúc đó dì tôi bảo cậu gửi tôi đến nhà họ Tống, cũng chỉ là thử xem sao, chứ thật ra họ đâu có nghĩ rằng nhà họ Tống sẽ chấp nhận tôi.
Nhưng tôi vẫn đến, cố gắng để được chọn.
17
“A Thuỷ, cậu có lỗi với con.”
Người đàn ông đỏ mắt, ký tên lên bản hợp đồng, như thể đang ký vào khế ước bán thân của cháu trai mình.
Tôi biết, trường mẫu giáo của em họ tôi là trường tư, học phí rất đắt.
Cậu tôi bị công ty sa thải, vay tiền để làm ăn nhưng vẫn chưa thu hồi vốn.
Mợ cùng cậu vất vả từ sáng sớm đến tối khuya, đến mức không còn thời gian trang điểm như trước nữa.
Vậy nên, tôi không trách ai cả.
Từ đầu đến cuối, Tống Kim Hành vẫn yên lặng lắng nghe.
Đợi tôi kể xong, cậu ấy kéo kéo vạt áo tôi.
Tôi thuận thế ngồi xuống.
Đôi tay lạnh buốt của Tống Kim Hành đặt lên mặt tôi.
Từ má lần lên hàng chân mày, chậm rãi vuốt ve.
Tôi nắm chặt tay vịn xe lăn của cậu ấy, nói: “Tôi không khóc, trên mặt cũng không có nước mắt, đừng sờ nữa.”
Nghe vậy, Tống Kim Hành cúi đầu, ghé sát mặt tôi.
Trán chúng tôi gần như chạm vào nhau.
“Cậu kể những chuyện này cho tôi nghe, là muốn tôi đau lòng cho cậu sao?”
Hơi thở cậu ấy phả vào mặt tôi, ấm nóng.
“Vậy thì cậu thành công rồi, Chung Tuyền.
“Bây giờ tim tôi đau đến mức khó chịu.”
18
Kết quả xét tuyển nguyện vọng đã có.
Trùng hợp là tôi và Tống Kim Hành chỉ chênh nhau hai điểm.
Điều này có nghĩa là chúng tôi có thể cùng đăng ký một trường.
Việc điền nguyện vọng không cần chúng tôi lo, đã có đội ngũ chuyên nghiệp nhà họ Tống lo liệu.
Cuối cùng, nguyện vọng đầu tiên được chốt là Đại học Tài chính trong thành phố.
Tống tiên sinh đưa chúng tôi về nhà họ Tống để ăn mừng.
Lần đầu tiên tôi nếm thử mùi vị của rượu.
Mùi vị rất kỳ lạ.

