Tống Kim Hành trở nên bận rộn hơn hẳn.

Gương mặt vốn đã đầy đặn nhờ tôi chăm chút bấy lâu nay lại gầy đi trông thấy.

Tan làm, cậu ấy luôn ôm hôn tôi thật lâu, như thể đang tự nạp năng lượng.

Như ngay lúc này, trong phòng nghỉ của văn phòng.

Tôi cứ để mặc cậu ấy ôm eo mình, tựa đầu vào hõm cổ tôi mà ngủ trưa như thường lệ.

“Trên người cậu sao có mùi nước hoa?” Tống Kim Hành hơi nhíu mày, giọng lạnh hẳn đi. “Là nước hoa nữ, ngọt đến mức phát ngán.”

Lúc này tôi mới sực nhớ, hôm nay ở công ty, tôi có đỡ một nữ đồng nghiệp suýt ngã.

Ngoài câu “Cảm ơn” và “Không có gì”, giữa chúng tôi chẳng nói thêm câu nào khác.

Tống Kim Hành cười khẽ, nhưng rõ ràng là không hài lòng.

Cả buổi chiều quanh người cậu ấy như phủ một tầng khí lạnh, đủ để đóng băng mọi thứ xung quanh.

Tâm trạng cậu ấy kém đến mức ngay cả cơm tối cũng không buồn ăn.

Tôi rầu rĩ đến mức vò đầu bứt tai.

Chợt nhớ đến trò gấp giấy mà hồi nhỏ bố tôi từng dạy.

Khi còn bé, mỗi lần mẹ giận, bố đều dùng cách này để dỗ mẹ vui trở lại.

Tôi lấy một tờ giấy bìa, cẩn thận viết kín tên của Tống Kim Hành, như thể hồi nhỏ luyện chữ trên giấy nháp.

Đầu ngón tay thoăn thoắt gấp lại, biến tờ giấy thành một bông hồng sinh động như thật.

“Tống Kim Hành, tặng cậu này, đừng giận nữa nhé.”

Cậu ấy sững sờ vài giây, sau đó khẽ hừ một tiếng:

“Chỉ là thứ lặt vặt thôi mà.”

Nhưng vẫn quay đầu cắm vào lọ hoa, đặt ngay ngắn trên tủ đầu giường.

Xem đi.

Tống Kim Hành có một bí mật mà chính cậu ấy cũng không biết.

Tính tình cậu ấy thất thường, nhưng lại rất dễ dỗ dành.

28

Tối hôm đó, tôi mơ thấy một giấc mơ không mấy tốt đẹp.

Tôi mơ thấy mình đang bước đi trên những đám mây mềm mại.

Bỗng nhiên, một con mãng xà đen khổng lồ phá mây lao ra.

Nó đuổi theo tôi, quấn chặt lấy tôi, siết đến mức tôi khó thở.

Nó há cái miệng đỏ lòm, chuẩn bị nuốt chửng tôi…

Cơn đau nhói nơi lồng ngực kéo tôi ra khỏi giấc mộng.

Tôi nhìn người đang rúc vào ngực mình, cắn răng hỏi:

“Tôi chẳng qua chỉ là bạn cùng học thôi mà, có đúng không, thiếu gia?” Lâu lắm rồi tôi mới gọi cậu ấy như vậy.

Phần vải trên ngực tôi sẫm màu hơn hẳn.

Áo ướt dính sát vào da, mang theo cảm giác ngưa ngứa.

Tống Kim Hành buông môi ra, đôi mắt đỏ lên, khẽ liếm khóe môi:

“Thời xưa, thư đồng bên cạnh thiếu gia cũng dùng để làm thế này, cậu không biết à?”

Giọng nói chậm rãi, không hề có chút ngại ngùng nào.

Tôi đờ người: “Cái này thì tôi thật sự không biết.”

Hơi thở nóng rực phả lên da tôi.

“Không sao, cậu chỉ cần biết rằng ban ngày cậu làm tôi rất không vui, nên tôi đang phạt cậu.”

Bàn tay quấn quanh eo tôi chậm rãi lướt lên, men theo đường cong mà di chuyển, khơi dậy từng đợt run rẩy nhẹ.

Đôi mắt trong suốt như lưu ly của Tống Kim Hành phủ lên một tầng ánh sáng lấp lánh.

Cậu ấy nhẹ nhàng cắn lấy xương quai xanh của tôi.

Bàn tay cũng không dừng lại.

“Thích bên trái hay bên phải?”

Tôi vùi mặt vào chăn, không nhịn được bật thốt: “Đừng hỏi nữa!”

Tống Kim Hành thật sự rất lợi hại.

Chỉ cần một giọt nước mắt, cậu ấy có thể khiến tôi hoàn toàn đầu hàng.

Chỉ cần một câu “ông xã”, cậu ấy có thể làm tôi đánh mất mọi ranh giới.

Cậu ấy giả bộ bảo tôi chú ý an toàn.

Nhưng sức lực trong lòng bàn tay lại khiến tôi sợ hãi.

Cằm tôi tựa lên vai cậu ấy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:

Chung Tuyền à, Chung Tuyền.

Cậu thật sự là người mềm lòng nhất trên đời này.

Cảm giác về thời gian đã trở nên mơ hồ.

Tôi quyết định rút lại lời nói ban sáng.

Tống Kim Hành chẳng hề dễ dỗ chút nào.

Cậu ấy sẽ tìm cơ hội trả đũa, đáng sợ vô cùng.

– Kết thúc.

 

Scroll Up