Những lúc công ty bận, tôi thường tăng ca đến khuya, đành thuê một bà giúp việc chăm sóc.
Bà ấy nói, lúc tôi vắng nhà, nó luôn ngoan ngoãn ăn cơm, đi ngủ.
Nhiều nhất chỉ hỏi: “Cha bao giờ về?”
Có lần tôi đi công tác thành phố bên, dự tính ba ngày, cuối cùng vì dự án mà kéo thành năm.
Vừa bước vào nhà, bà giúp việc nói, hai đêm sau nó ngủ không yên.
Tôi vào phòng, nó đang nằm ôm con gấu bông tôi mua.
Nghe động tĩnh, nó mơ màng mở mắt.
Thấy là tôi, đôi mắt sáng lên, nhưng chỉ khẽ nói:
“Cha, cha về rồi.”
“Ừ, về rồi.” Tôi ngồi bên giường, xoa đầu nó.
Nó dịch lại gần, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo tôi, rồi nhanh chóng ngủ tiếp.
Nhìn gương mặt say ngủ của con, tôi chẳng biết là vị gì trong lòng.
Mấy năm nay, nó là sợi dây duy nhất níu giữ tôi.
Chỉ là, mỗi lần thấy gương mặt giống Hạ Cảnh Thâm, tôi lại nhớ những ngày bị giam cầm.
Nhưng nhiều khi, chỉ một tiếng “cha” mềm mại kia—
Lại khiến tôi cảm thấy, sinh ra nó cũng không phải chuyện xấu.
10
Gần đây, công ty bắt đầu hợp tác với một doanh nghiệp địa phương.
Người phụ trách phía họ là một Omega, tên Ôn Tri Ngôn.
Lần đầu gặp ở tiệc rượu, cậu ta cười đến mức mắt cong cong, chủ động tới cụng ly với tôi, nói đã ngưỡng mộ tên tôi từ lâu.
Về sau tiếp xúc nhiều mới biết cậu là con trai ông chủ bên đối tác, nhỏ hơn tôi vài tuổi.
Hình như cậu ta có ý với tôi.
Bóng gió mấy lần, nói cảm thấy trên người tôi có một loại khí chất khiến người khác yên tâm.
Hôm nay đàm phán xong, cậu lại chặn tôi ở bãi đỗ xe.
“Giang tổng, tối nay rảnh không? Muốn mời anh ăn bữa.”
“Không, ở nhà còn có con cần chăm.”
Đây là lý do tôi hay dùng.
Từ khi có con, việc từ chối người khác trở nên đặc biệt tiện.
Nụ cười trên mặt Ôn Tri Ngôn nhạt đi một chút: “Lại là con à.”
“Giang tổng, anh đối với tất cả Omega đều như vậy sao?”
Khi nói, đầu ngón tay cậu vô thức lướt qua mu bàn tay tôi.
Tôi bình thản kéo giãn khoảng cách.
“Ôn tiên sinh, tôi chỉ là tạm thời không có dự định này.”
“Ồ~ ‘tạm thời’ là sau này có thể chứ gì?”
“Xin lỗi, tôi chưa từng cân nhắc mấy chuyện đó.”
Trong mắt Ôn Tri Ngôn thoáng qua chút bất lực:
“Thôi được, tôi không ép anh.”
“Vậy để lần sau gặp.”
Tôi gật đầu.
Cậu quay người đi, bước chân nhẹ nhàng, đến cạnh xe còn ngoái lại vẫy tay với tôi.
Tôi nhìn chiếc xe của cậu rời bãi, mới thu hồi tầm mắt.
11
Mãi đến khi ngồi vào trong xe, tôi mới phát hiện người hơi nóng lên, mang theo cảm giác tê dại quen thuộc.
Tôi chợt nhớ lại, khi nãy dường như có một mùi hương ngọt ngào lờ mờ.
Tôi ấn ngón tay lên thái dương, khẽ nhíu mày.
Là ảo giác sao?
Thông tin tố của Omega tuy cũng ảnh hưởng đến Alpha, nhưng bình thường không mạnh đến vậy.
Nhất là tôi—một Alpha từng bị Enigma đánh dấu—đáng lẽ không nên nhạy với thông tin tố của Omega bình thường như thế.
Cũng có thể do dạo này quá mệt.
Tôi không nghĩ nhiều, nổ máy muốn về nhà cho nhanh.
Vừa quẹo qua ngã rẽ, trợ lý gọi tới:
“Giang tổng, vừa nhận thông báo, có đối tác mới đột ngột ghé.”
“Nói muốn gặp anh trao đổi trực tiếp, đã đợi ở công ty rồi.”
“Biết rồi, tôi quay về ngay.”
Tôi đè nén khó chịu, quay đầu xe chạy về công ty.
Ngày trước còn ở trong nước, những ngày mệt hơn thế này tôi cũng cắn răng mà qua, chút khó chịu này có là gì.
Chỉ là độ nóng trên người càng lúc càng rõ, tuyến thể sau gáy cũng bắt đầu âm ỉ đau.
Tôi hạ kính xe, gió lạnh rít qua giúp xoa dịu phần nào sự bứt rứt.
12
Đẩy cửa phòng họp, tôi vẫn còn nghĩ về hồ sơ của đối tác mới.
Ánh mắt lướt qua người ngồi trước bàn, động tác bỗng khựng lại.
Sao hắn lại ở đây?
Tôi giữ vẻ bình tĩnh, bước tới đưa tay:
“Xin chào, tôi là Giang Yển Lễ.”
Hắn nhìn tôi mấy giây, rồi đưa tay nắm lấy.
Đầu ngón tay khẽ miết trên mu bàn tay tôi.
“Hạ Cảnh Thâm.”
Tôi rút tay về, đầu ngón tay hơi nóng.
Cả buổi họp, tôi thần trí treo ngược cành cây.
Cuối cùng cũng xong, tôi gần như lập tức đứng dậy:
“Xin lỗi, tôi còn chút việc, xin phép đi trước.”
Vừa tới cửa, cổ tay đã bị nắm chặt.
Lực rất mạnh, không tài nào giật ra.
Trên mặt Hạ Cảnh Thâm vẫn là nụ cười khi nói chuyện với người khác:
“Tôi đưa em.”
“Không cần, tôi tự có xe.”
“Đừng quậy.”
Hắn ghé sát, dùng giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy:
“Ở đây đông người.”
Hơi thở phả bên tai, mang mùi đàn hương quen thuộc, trong chớp mắt khơi dậy những ký ức bị dồn nén trong thân thể.
Tôi cứng người, bị hắn nửa kéo nửa lôi ra ngoài, nhét vào ghế phụ.
Cửa xe đóng lại, cách biệt tất cả âm thanh bên ngoài.
Hắn không vội lái xe, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống:
“Chạy lâu thế, vui không?”
Tôi quay mặt đi.
Hắn khẽ cười, bóp cằm tôi:
“Giang Yển Lễ, em nghĩ em chạy được tới đâu?”
Cằm bị bóp đau, tôi nhíu mày giãy:
“Buông tôi ra.”
“Buông em, để em chạy lần nữa à?”

