Những năm gần đây, khách môn hạ nhà Vân gia đầy thiên hạ, binh khí đều khắc chữ “Vân”.

Chỉ duy nhất một người, mới có thể dùng chữ “Triệt”.

Người đang chờ ngoài kia, là Vân Triệt.

Khi ta còn đang nhìn chằm chằm mũi tên, Lâm Phong không nhịn được cười giễu:

“Mấy năm nay mấy kẻ dùng mánh vặt kiểu này để gây sự chú ý của Hầu gia, không đến trăm cũng cả ngàn. Cũng chẳng biết công tử nhà ai lại học thói mấy tiểu cô nương, mà Hầu gia ta nào có thích mấy trò ấy. Ha ha, người nói xem có đúng không, Hầu gia… ơ…”

Ta nhướng mày nhìn hắn:

“Buồn cười lắm sao?”

Lâm Phong lập tức ngậm miệng.

Ta chống cằm:

“Đưa người vào đi.”

Trướng bị vén lên, ta thấy Vân Triệt đứng dưới ánh rạng đông.

Tám năm không gặp, y đã quyền khuynh triều chính, chỉ là y phục trắng tinh vẫn không hề đổi thay.

Ta nghiêng đầu, ra hiệu cho y ngồi đối diện:

“Ngồi đi.”

Ánh mắt đen tuyền của Vân Triệt vô ba, nhưng ta vẫn nhìn thấy sóng ngầm cuộn trào trong đáy mắt y.

Đó là cảm xúc bị đè nén đến cực hạn, chỉ cần một khẽ động là có thể phá tan gông xiềng, nuốt chửng tất thảy.

Ta cụp mắt, làm như không thấy gì.

Một lúc sau, Vân Triệt mới chậm rãi mở miệng:

“Giang Tùng, rút quân đi.”

Ta khẽ cười, nhìn y với ánh mắt đầy trêu chọc:

“Dựa vào đâu?”

Ngón tay ta xoay viên cờ trong tay một cách ngẫu nhiên.

“Vân tướng cho rằng, chỉ dựa vào thể diện của mình trong lòng ta, là có thể khiến ta buông bỏ mối thù giết cha, mà lui binh sao?”

Ánh mắt Vân Triệt trầm xuống, rồi bình thản nói:

“Trong kinh thành có ba ngàn cấm vệ, Đại Sở lập quốc ba trăm năm, cấm vệ trung thành với hoàng thất, lúc nguy nan có thể lấy một địch trăm. Phía bắc, viện quân của Bắc Vệ hầu cũng sắp đến, cùng cấm vệ tạo thế gọng kìm. Khi đó, quân Nam An ta sẽ bị đánh úp cả trước lẫn sau, tất sẽ bại vong.”

Ta lười biếng nhìn y:

“Vậy ý của Vân tướng là…”

Vân Triệt đứng dậy, rút kiếm bên hông ta, động tác dứt khoát không chút do dự.

Y nắm chuôi kiếm, dùng mũi kiếm vạch một đường trên bản đồ chiến lược, giọng lạnh như nước:

“Lấy nơi này làm ranh giới, chia đôi thiên hạ.”

Ta cười khẩy, cong môi giễu cợt:

“Chia thiên hạ với Lý gia? Bọn chúng cũng xứng sao?”

“Không phải với Lý gia.” Vân Triệt khựng lại, sau đó nhìn ta:

“Mà là với ta.”

Những năm qua, Vân Triệt quyền thế ngút trời, một tay che trời trên triều đình.

Dân gian đồn rằng Sở đế trọng dụng y hơn cả thái tử, không phải lời đồn vô căn cứ.

Ta xoay viên cờ trong tay, giọng đầy châm chọc:

“Nếu ta cố chấp muốn cá chết lưới rách thì sao?”

Vân Triệt nhìn ta, ánh mắt đen láy không rõ là cảm xúc gì.

“Giang Tùng, giết vua đoạt ngôi, sẽ chịu trời phạt.”

Ta cụp mắt, nhàn nhạt nói:

“Vân Triệt, ta không quan tâm.”

“Chỉ cần có thể báo thù, minh oan, thì điều gì cũng đáng giá.”

“… Nhưng ta quan tâm.”

Lời vừa thốt ra, lúc này y mới nhận ra bản thân thất thố, khẽ mím môi:

“Giang Tùng, ngươi cũng quan tâm.”

“Những huynh đệ của ngươi cùng ngươi vào sinh ra tử, ngươi nỡ để bọn họ cùng ngươi chôn thân sao?”

Ta trầm mặc một lúc, rồi lạnh giọng đáp:

“Quả nhiên Vân tướng giỏi tính toán lòng người, danh xưng Yêu tướng quả thật không sai.”

Nghe hai chữ Yêu tướng, thân mình Vân Triệt khẽ run, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn chẳng thốt ra lời.

Ta thấy thế, khóe môi cong lên đầy giễu cợt, nhưng ý cười chẳng chạm đến đáy mắt:

“Sao vậy? Lời đã nói xong, còn không mau rời đi? Hay còn đợi bổn hầu lưu ngươi lại dùng bữa?”

Thấy sắc mặt y, ta lại cười lạnh:

“Chẳng lẽ Vân tướng ở đây vui quá nên chẳng màng hồi kinh nữa? Cứ bám riết lấy quân doanh của địch, không sợ bị ăn sạch đến xương sao? Dù sao bổn hầu cũng chẳng phải hạng quân tử…”

Vân Triệt bỗng nhiên cúi người hôn lên môi ta, nụ hôn bất ngờ khiến ta sững người.

Y chống tay lên tấm da hồ, hơi thở khẽ dồn dập, môi chạm rồi lại rời.

“Giang Tùng, ta rất nhớ ngươi.”

Ta lấy lại tinh thần, nghiêng đầu tựa tay, nhàn nhã nhìn y:

“Vân tướng, đây là đang tự tiến cử gối chăn sao?”

Ta đưa ngón trỏ đẩy y ra:

“Nơi biên ải chẳng thiếu kỹ viện rẻ tiền, ngươi lấy gì cho rằng bên cạnh bổn hầu thiếu người hầu hạ? Huống chi, chỉ cần ta ngoắc tay là vô số mỹ nhân dâng đến tận cửa, điểm này, khi ngươi còn ở kinh thành chẳng phải đã từng lĩnh giáo rồi sao?”

Vân Triệt đột nhiên đè ta xuống giường, vành mắt ửng đỏ:

“Ca ca, đừng câu bọn họ… câu ta đi.”

Y cúi xuống, lần nữa áp môi lên môi ta.

Ta lạnh lùng nhìn y, không chút dao động:

“Đây là sắc dụ sao, Vân tướng gia?”

Vân Triệt không đáp.

Răng môi bị y cạy mở, hương mai ngọt ngào tràn ngập trong khoang miệng, khiến lòng người chao đảo.

Ngay khi tình cảm đang dâng trào, bên ngoài bỗng vang lên tiếng trẻ con non nớt:

“Cha ơi.”

Mắt Vân Triệt khẽ nheo lại, ngón tay đang cởi áo cũng chợt khựng.

Một tiểu cô nương thò đầu vào, lúng túng đứng ngoài trướng.

Ta không để tâm đến sắc mặt đen như đáy nồi của Vân Triệt, lập tức đẩy y ra rồi bế lấy Giang Đào.

Scroll Up