Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Tôi quay đầu nhìn lại, hóa ra là cô chị gái xinh đẹp ban nãy.

17

Sau khi vào phòng bệnh của Văn Chỉ và thu xếp xong, tôi mới biết vì sao anh nhập viện.

Hôm qua chính là ngày cuối cùng của kỳ nhạy cảm của anh, lại uống hết một lọ thuốc trong một lần.

Còn có thể quậy cả đêm đã là do anh mạng lớn.

Sáng nay ra khỏi nhà chưa được bao lâu thì chảy máu cam, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tôi đắp chăn lại cho anh rồi mới quay đầu nhìn người chị gái xinh đẹp đã đi theo suốt từ nãy.

Nhận ra ánh mắt tôi, cô ấy cười tít mắt: “Xin chào, cưng à.”

Lại gọi tôi là cưng.

Tôi sờ mặt mình, rõ ràng là một gương mặt đẹp trai ngời ngời mà?

Chẳng lẽ thẩm mỹ của người nước ngoài khác với chúng tôi?

“Chị.” Văn Chỉ khẽ gọi, giọng điệu mang theo sự cảnh cáo.

Chị gái xinh đẹp nhún vai: “Cậu ta còn chưa chết, vậy tôi đi đây.”

Nói xong, cô ấy nháy mắt với tôi một cái: “Hẹn lần sau nhé, cưng.”

Làm tôi ngượng ngùng không thôi.

Nhưng chưa kịp đỏ mặt thì đã bị ai đó véo lấy tai.

Lạnh quá, tôi khẽ rùng mình.

Văn Chỉ vừa nhẹ nhàng xoa tai tôi, vừa cất giọng đều đều, nhưng lại lạnh đến mức khiến người ta run rẩy:

“Thấy đẹp không?”

Tôi vô thức lắc đầu, bản năng theo đuổi crush hai tháng qua bùng lên: “Bảo bối, anh là đẹp nhất.”

Có lẽ câu nịnh nọt của tôi khiến Văn Chỉ vui vẻ, bầu không khí lạnh lẽo xung quanh dịu đi không ít.

Anh buông tai tôi ra, nhưng lại nắm lấy eo tôi, kéo thẳng lên giường bệnh.

Tôi hoảng hốt.

Đây là bệnh viện đấy!

“Ngủ đi.”

Một câu nói của Văn Chỉ đánh bay hết suy nghĩ lung tung trong đầu tôi.

Dù là phòng bệnh riêng, nhưng giường bệnh đặc chế cũng không lớn lắm, hai người nằm phải dính sát vào nhau.

Tôi bị Văn Chỉ ép vào lòng, hơi ấm từ cơ thể anh xuyên qua quần áo, hòa vào nhau.

Tay anh cũng đặt trên eo tôi, nhẹ nhàng vuốt ve.

Mùi hương quen thuộc bao phủ xung quanh, tôi len lén ngước mắt.

Ở góc độ này, trông Văn Chỉ cũng đẹp trai phết.

Khuôn mặt này, tôi thật sự không ghét nổi.

Quyết định tôi đưa ra vào buổi chiều, giờ phút này đã bắt đầu lung lay.

Mà còn lung lay dữ dội.

Thực ra, cái mông cũng chẳng quan trọng lắm nhỉ?

Ít nhất, không quan trọng bằng Văn Chỉ.

18

Khi tôi còn đang tự thuyết phục bản thân, Văn Chỉ bỗng lên tiếng: “Xin lỗi.”

“Hả?” Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu.

Anh lại ấn đầu tôi xuống.

“Xin lỗi vì chuyện tối qua.”

Anh không dừng lại, tiếp tục nói: “Những lời họ nói không hẳn là sai. Ban đầu, anh quả thực thấy phiền em.”

Hả?

Đừng nói mấy lời này vào lúc không khí đang ấm áp thế này chứ!

Dù tôi có là một tên theo đuổi crush thì cũng không chịu nổi đâu!

Tôi định ngồi dậy, nhưng eo đã bị anh giữ chặt.

“Nghe anh nói hết đã.” Văn Chỉ ngắt lời tôi.

“Nhưng anh sẽ không vì muốn đùa giỡn mà đồng ý ở bên em.”

“Anh thích em, Phương Cảnh.”

“Thích cái cách em mỗi ngày đều vây quanh anh, thích ánh mắt em luôn hướng về anh.”

Văn Chỉ hơi cúi đầu, ánh mắt rơi xuống môi tôi.

Không chút do dự, anh hôn xuống.

Môi anh hơi lạnh, nhưng đầu lưỡi lại nóng rực.

Nóng đến mức khiến tôi cảm thấy khó thở.

Cảm nhận được hơi thở gấp gáp của tôi, Văn Chỉ lùi lại.

Khóe môi anh vương ý cười: “Cũng thích em mỗi ngày nghĩ đủ mọi cách để ngủ với anh.”

Bị hôn đến mụ mị, tôi bừng tỉnh: “Không… chuyện này tôi phải giải thích!”

“Mặc dù đúng là rất muốn thật, nhưng tôi không có bẩn thỉu đến mức hạ thuốc anh đâu.”

“Anh biết.” Văn Chỉ lại hôn nhẹ lên môi tôi.

“Hôm qua là do tâm trạng anh mất kiểm soát, lần sau sẽ không vậy nữa.”

Nói thế mà nghe được à.

Tôi thuận thế ôm lấy eo anh, dụi đầu vào lòng anh.

Vậy cũng tốt mà, hehe.

Vừa vui chưa được hai giây, tôi bỗng nhớ ra một chuyện.

Ngẩng đầu lên, tôi hỏi Văn Chỉ: “Hôm qua anh đang trong kỳ nhạy cảm, sao lại đến quán bar?”

“Chẳng phải em nói nhớ anh sao?” Văn Chỉ đáp không chút do dự.

Nghĩ kỹ lại, hình như tôi thực sự đã nhắn như vậy.

Thôi được rồi, tôi lại nằm xuống.

Nhưng cứ thấy có gì đó sai sai.

Nhưng mà thôi, nhìn anh đẹp trai thế này, lại còn chịu khó giải thích thế kia…

Tôi đành nhịn vậy.

Ai bảo tôi là một con simp chính hiệu cơ chứ.

Cùng lắm thì sau này tự chăm sóc cái lưng của mình tốt hơn một chút thôi~

Ngoại truyện

Scroll Up