Hệ thống cũng không chắc, giọng run lẩy bẩy:
【Tôi cũng không biết… Tôi lấy từ ba lô không gian ra, nhưng mấy trăm năm chưa dùng rồi, chắc, có lẽ, đại khái là hết hạn rồi nhỉ…?】
Tôi mím môi, chậm rãi đặt nó lên bàn.
Chân Yến Tuế An mềm nhũn, nặng nề thở ra một hơi, đấm một quyền lên mặt Yến Thanh.
“Đồ khốn nạn!”
Cậu lao tới, tay run rẩy kéo tôi vào lòng.
“Được rồi, được rồi… Tiểu Vũ, không sợ, không sợ nhé.”
Tôi không sợ.
Rõ ràng là cậu sợ hơn, khóc cả rồi.
“Dọa chết em rồi, mẹ kiếp…”
Cậu khóc rồi lại cười thành tiếng: “Mẹ kiếp, thật sự dọa chết em rồi…”
Yến Thanh rũ mắt, nhắm mắt lại, chậm rãi buông lòng bàn tay.
Máu tươi đầm đìa.
Người ta đều nói người trải qua kinh hoàng sinh tử, với những chuyện khác đều nhìn rất nhẹ.
“Anh, nếu em phạm lỗi lớn khác…”
Yến Tuế An ngắt lời tôi:
“Ngoại trừ sinh tử ra, đều không gọi là chuyện lớn! Biết chưa?”
Tôi thử nhân lúc sắt còn nóng:
“Cái đó… cái đó, lúc kỳ phát tình… em cắn anh Yến Thanh.”
Cả người cậu cứng đờ, từng tấc từng tấc chậm rãi ngẩng đầu.
Đồng tử dựng đặc trưng của long tộc lóe lên ánh sáng tối tăm âm trầm đến cực điểm.
Cậu dùng hai tay xoa mặt, giọng rất khàn:
“Tiểu Vũ, anh lên lầu trước đi. Tiếp theo bất kể xảy ra chuyện gì cũng đừng xuống.”
Tôi lén nhìn Yến Thanh một cái, nhanh nhẹn quay về phòng, chừa lại một khe cửa áp vào đó.
Dưới lầu.
Yến Tuế An lại đấm một quyền lên mặt Yến Thanh.
“Ông đây chỉ đi qua kỳ phát tình… Ông đây chỉ đi qua một kỳ phát tình! Vừa ngủ dậy em trai biến thành chị dâu rồi!?”
“Còn nói anh ta cắn anh, là anh dạy anh ấy nói như vậy đúng không? Yến Thanh, anh có cần mặt mũi nữa không, em còn chưa ra tay đâu!!”
“Em không quan tâm! Hôm nay Yến Tiểu Vũ nhất định phải ngủ với em!”
Yến Thanh lau máu nơi khóe miệng, giọng lạnh đến mức có thể đóng băng.
“Không thể nào. Em nghĩ cũng đừng nghĩ, đồ xấu xí.”
Yến Tuế An tức đến bật cười:
“Em xấu?! Hai chúng ta cùng một mẹ sinh ra, trước khi công kích không phân biệt mục tiêu anh có thể có chút thường thức không?”
Yến Thanh bực bội bịt tai:
“Đồ không có não, em muốn làm sập nhà à?”
“Vậy anh nói làm sao bây giờ!”
“…”
Yến Thanh ngẩng mắt, đôi mắt bình tĩnh xuyên qua khe cửa nhỏ đối diện với tôi.
Anh cong môi: “Vậy em phải hỏi xem Tiểu Vũ có bằng lòng không.”
Tim tôi đập điên cuồng.
Tôi mạnh mẽ đóng sầm cửa lại, khoảnh khắc đó đột nhiên hiểu ý anh là gì.
Biến thái!
16
Sau khi “Băng Nguyên” phát sóng thì đại bạo.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, số lượng fan của tôi đã gấp hơn mười lần ban đầu.
Bài quảng bá phim tôi đăng, chị nữ chính thân mật bình luận cho tôi.
Ngay cả đạo diễn cũng thả cho tôi một biểu tượng ngón tay cái.
Viên kẹo này quá lớn, tôi ôm liếm cả ngày, cũng không liếm ra thạch tín bên dưới lớp đường.
Không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Trời ơi!
Không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra!
Tôi nhanh chóng tạo tài khoản phụ theo dõi tài khoản chính và siêu thoại, không kịp chờ mà bình luận bên dưới:
“Yến Tiểu Vũ, cậu phải thưởng cho mình năm cái đùi gà lớn!”
Ngủ một giấc dậy, bình luận tài khoản phụ bị đẩy lên thành bình luận hot đầu tiên.
【Tôi không ổn rồi, lần sau trước khi bình luận có thể nhìn thời gian đăng ký không, tiện thể tắt cả phần theo dõi được không, chỉ theo dõi mỗi bản thân mình đúng là một bé cưng rất tự luyến.】
【Diễn thật sự cực kỳ tốt đó bé cưng! Diễn sống được đau khổ và giãy giụa của phản diện, đạo diễn lớn như đạo diễn Lưu cũng tự mình xuống sân, không thể không khâm phục.】
【Bé cưng đáng yêu quá ha ha ha năm cái đùi gà lớn, thích ăn đùi gà sao? Chị đây cũng có đùi gà lớn, gửi địa chỉ đây chị qua.】
【? Lầu trên tém tém mùi lại, có đến cũng là tôi đến trước!】
【Tôi đến!】
…
Mặt tôi đỏ bừng.
Tôi ôm chăn lăn mấy vòng trên giường trong im lặng, cái đuôi không khống chế được mà lắc qua lắc lại.
Được khen rồi.
Xấu hổ quá.
Nóng lòng muốn nói với ba mẹ.
Vừa xuống lầu đã thấy họ ngồi trên sofa đợi tôi.
Yến Thanh và Yến Tuế An cũng ở đó.
“Tiểu Vũ, lại đây.”
Tôi nhớ tới mấy chuyện liên tiếp.
Bị thương, đi bar, không nói một tiếng đã bỏ đi, điện thoại tắt máy.
Mỗi một chuyện đều là hành vi khiến người ta buồn lòng lại đau lòng.
Trong lòng đột nhiên lại không còn tự tin.
Lời trách móc trong dự đoán không đến.
Ba đi đến trước mặt tôi, giơ tay nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu tôi, động tác vẫn bao dung như trước.
“Tiểu Vũ của ba, con chịu ấm ức rồi.”
Mắt tôi lập tức cay xè, vội cúi đầu xuống.
“Là con không hiểu chuyện, tự ý quyết định…”
“Con có lỗi gì chứ? Con chỉ muốn bảo vệ chúng ta.”
“Là lỗi của các anh con, ba đã phạt bọn họ rồi. Sau này, nếu con không muốn, không ai có thể ép con.”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện nửa bên mặt của họ đều sưng lên.
Ba lau nước mắt cho tôi, giọng trầm thấp dịu dàng.
“Khi con đến nhà, con mới nhỏ xíu như thế này, không khóc không nháo, cho cái gì ăn cái đó. Chúng ta đều sợ con ăn hỏng bụng, cũng không biết đặt tên gì cho con mới tốt.”
“Mẹ con lật hết từ điển, muốn đặt tên cho con là Tuế Lạc, ba cảm thấy không hợp với con.”

