34

Khoảnh khắc Bùi Cảnh đuổi theo tôi và nhảy xuống.

Thế giới quan bất tử của nhân vật chính bắt đầu méo mó.

Đại bàng sải cánh lướt qua, vách đá vỡ vụn, dây leo trên vách dựng đứng vươn dài hóa thành những tán cây cao vút…

Một lực vô hình kéo Bùi Cảnh ngược về sau.

Hắn nhìn tôi, nước mắt rơi từng giọt lớn, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, mặt dây chuyền đá quý lủng lẳng trước ngực.

Dốc hết sức lực, nhưng dù thế nào cũng không thể giữ lấy tôi.

“A——”

Tiếng hét xé lòng vang vọng khắp trời.

Hắn bị những cành cây mọc ra giữ chặt, cơ thể ngày càng cách xa tôi.

Tôi mỉm cười nhẹ nhõm.

Nhắm mắt lại.

Tiếng ầm vang bên tai.

Cái tên nhân vật phụ đáng chết cuối cùng cũng tan xương nát thịt.

35

“Phu nhân, cậu chủ tỉnh rồi!”

Tôi mở mắt, đầu đau như búa bổ.

Trần nhà quen thuộc khiến tôi có chút hoang mang.

Mẹ tôi khóc: “Con trai bảo bối… cuối cùng con cũng tỉnh rồi…”

Tôi theo phản xạ muốn lên tiếng.

Nhưng cổ họng khô rát, toàn thân đau nhức đến mức không cử động nổi.

“Mau… mau… mang nước lại đây.”

Mẹ vừa lau nước mắt vừa đỡ tôi uống nước, vừa nói:

“Ba con cũng bay từ Mỹ về đấy, con biết không? Sau khi con và Tống Hồ gặp chuyện khi đi dã ngoại…”

Nói đến đây, mẹ bỗng sững lại: “Ôi chao… sao con lại khóc thế này, con trai, mẹ xót quá…”

Vòng tay mẹ ấm áp biết bao.

Nhưng tôi lại không thể ngừng khóc.

“Con… đã đánh mất… một người…”

“Ai cơ?”

“Một người… con rất thích…”

Mẹ tôi lúng túng lau nước mắt trên mặt tôi.

Sau đó, bà nhặt lấy chiếc gối ôm hình Rem rơi dưới giường.

Căng thẳng hỏi:

“Là cái này sao? Mẹ không hiểu mấy thứ này, đây có phải nhân vật anime con thích nhất không?”

“…”

Mẹ lo lắng nói: “Con trai, đừng làm mẹ sợ, con và Tống Hồ gặp nạn cùng nhau, sau khi tỉnh lại, thằng bé cứ như mất hồn, còn định nhảy lầu, cứ nói muốn quay về, mà về đâu cũng không rõ, khiến mẹ nó sợ phát khiếp…”

36

Tôi và Tống Hồ nằm cùng bệnh viện.

Sau khi có thể xuống giường, tôi đến thăm cậu ấy.

Tống Hồ đầu vẫn quấn băng, ngồi thất thần bên cửa sổ.

“Sớm biết chết rồi có thể trở về, thì trước đó khỏi cần đau lòng.”

Tôi ngồi xuống mép giường cậu ấy.

Tống Hồ quay đầu lại: “Gì đây, tao chết rồi mày khóc à?”

Tôi cúi đầu nghịch điện thoại, lờ cậu ấy đi.

Tống Hồ ghé sát trêu chọc: “Ê? Khóc thật không?”

Tôi bật cười: “Biến đi.”

Tống Hồ cũng cười theo.

Hai đứa giỡn một lúc, rồi dần trầm xuống.

Sau khi hồi phục.

Tôi và Tống Hồ gần như lục tung các hiệu sách và website.

Nhưng không tìm thấy cuốn sách đó.

Nó cứ như chưa từng tồn tại.

Giống như tất cả chỉ là ảo tưởng của chúng tôi.

Thì ra cái chết không phải sự trừng phạt lớn nhất.

Mà là tôi vẫn còn nhớ.

Nhưng không thể nào gặp lại hắn nữa.

37

Lá ngô đồng rụng theo gió.

Lại một mùa thu nữa đến.

“Nhìn kìa… đẹp trai ghê.”

“Lại xin info đi?”

Tôi và Tống Hồ đang đợi tàu điện ngầm.

Ba cô gái tiến đến bắt chuyện.

“Xin lỗi, có người yêu rồi.” Tôi nói.

Tống Hồ cúi đầu nghịch điện thoại: “Bà xã tôi quản nghiêm lắm.”

Ba cô gái vội vàng xin lỗi, rồi đẩy nhau rời đi.

“Đinh—”

Hệ thống lại xuất hiện.

【Lâu rồi không gặp, hai vị ký chủ.】

Tôi và Tống Hồ khựng lại.

Cảnh giác ngẩng đầu.

“Không cần căng thẳng, lần này chỉ đến để thông báo một chuyện.”

“Thế giới nguyên tác… đã sụp đổ.”

Chúng tôi sững sờ: “Sụp đổ?”

“Hừm, nhờ ơn hai người, khi nhân vật chính bắt đầu nghi ngờ thực tại, thế giới quan tất yếu sẽ sụp đổ.”

Hệ thống tiếp tục.

“Chấp niệm của hai người Tạ Yên và Bùi Cảnh không thể tiêu tan, để xử lý tình huống này, linh hồn họ đã đặt chân đến thế giới thực.”

“Họ tình nguyện từ bỏ mọi thứ, đến bên cạnh hai người với hai bàn tay trắng, đồng thời cũng không có ký ức.”

“Từ giờ trở đi, hai người hoàn toàn thoát khỏi giới hạn kịch bản, câu chuyện thuộc về hai người, chính thức bắt đầu.”

“Xin chúc mừng trước nhé.”

【Tình yêu muôn năm.】

38

Tôi và Tống Hồ phấn khích bước trên đường.

“Theo lời hệ thống, hai thế giới có sự chênh lệch thời gian lớn, vậy bây giờ họ bao nhiêu tuổi rồi?”

Tống Hồ hào hứng làm động tác ném bóng:

“Kệ đi, lần này tôi phải giành lại danh dự làm top.”

Tôi cũng bắt đầu tưởng tượng.

Dù không khoa trương như trong sách.

Nhưng gia đình tôi và Tống Hồ cũng khá giả, nuôi một người yêu chẳng đáng gì.

Lần này xem ai còn dám bảo chúng tôi ăn bám.

Đang chìm trong viễn cảnh tươi đẹp.

Bỗng bị một đám fangirl hâm mộ chen lấn sang một bên.

Tôi loạng choạng.

Bất chợt liếc thấy màn hình LED ngoài tòa nhà lớn.

Trên đó đang phát sóng buổi phỏng vấn một doanh nhân nổi tiếng:

“Tổng lợi nhuận năm ngoái của tập đoàn Bùi thị đã đạt 10 tỷ, vậy mục tiêu tiếp theo của ngài là…”

Cùng lúc đó, từ chiếc limousine dài bước xuống một ngôi sao tóc xám khói.

Tiếng fan hét chói tai: “A a a Tạ Diễn em yêu anh!!!”

Tôi: “…”

Tống Hồ: “…”

Xong rồi.

Kiếp này vẫn là số ăn bám rồi.

– Kết thúc. 

Scroll Up