Tôi và anh em tốt cùng xuyên vào một bộ đam mỹ.  

Hắn trở thành tra công của một em thụ hiền lành như vợ hiền, còn tôi thì trở thành kim chủ của một sinh viên nghèo.  

Cả hai đứa mạnh mẽ nhịn nhục diễn theo cốt truyện, cưa đổ thụ chính rồi tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng sau lưng thì ngày nào cũng đốt nhang bái Phật, chỉ mong đối phương bớt hận mình một chút.  

Theo nguyên tác, những tra nam bị thụ chính hận thấu xương cuối cùng sẽ bị công chính chủ điên cuồng trả thù, kết cục không ngoài cái chớt.  

Nhìn thời điểm sắp đến cao trào, tôi và anh em tốt quyết đoán giả chết chạy trốn.  

“Đêm nay cày game thâu đêm không?”  

“Cày cái đầu cậu ấy, cuối cùng cũng có thể thoải mái chơi game rồi!”  

Hai tháng sau, khi đang chiến game điên cuồng trong một quán net thị trấn, cả hai chúng tôi bị tóm gọn.  

“Anh bảo là anh thích người hiền lành, tôi đã giả vờ làm vợ hiền suốt nửa năm, vậy mà anh chạy mất?”  

Anh em tốt: “……”  

“Tôi làm kim chủ chơi với cậu lâu vậy, bảo bối, cậu thực sự nghĩ tôi là sinh viên nghèo à?”  

Tôi: “……”  

“Tại sao thụ chính lại không hề đúng với tính cách trong truyện?”  

Hệ thống: “Có khi nào, người các cậu tán lại là công chính không?”  

1  

Tôi và anh em tốt đang đánh bài.  

Ngay khi nghe thấy tiếng ổ khóa xoay, hai đứa luống cuống giấu bài.  

Nó xé miếng giấy dán trên mặt, tôi lau vội hình con rùa vẽ trên trán.  

Dù gì cũng kịp khôi phục dáng vẻ tổng tài vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc.  

“Tổng giám đốc Tống, dự án này có rủi ro, tôi không thể đồng ý.”  

“Được thôi, vậy chúng ta bàn lại dự án nuôi lợn vào dịp khác…”  

Ngay lúc đó, Tạ Yên bước vào phòng khách, vẻ mặt đầy bi thương.  

“Hôm qua tôi gọi cho anh vô số cuộc, tại sao không bắt máy?”  

“Bận.”  

Anh em tốt của tôi lập tức thay đổi vẻ mặt, tỏ ra khó chịu:  

“Đừng ở đây gây chuyện vô cớ nữa, tôi với Tổng giám đốc Kỷ đang bàn chuyện làm ăn, mau đi nấu cơm đi.”  

Tạ Yên nhìn hắn với ánh mắt đau lòng, như thể sắp khóc đến nơi.  

Anh em tốt nhíu mày: “Cậu bày ra bộ mặt đưa đám đó cho ai xem? Còn không mau đi?”  

Tạ Yên mím môi, xoay người uể oải đi vào bếp.  

Tôi lén nháy mắt với anh em tốt: “Tổng giám đốc Tống, ngầu đấy.”  

Hắn đắc ý: “Ông đây là diễn viên thực lực.”  

—  

Ba mươi phút sau.  

Nhìn mâm cơm bày biện trước mặt với đủ sắc, hương, vị.  

Tôi và anh em tốt im lặng.  

Hắn chậm rãi nói: “Mấy ngày tới tôi phải đi công tác, không về nhà.”  

Vừa nói vừa kéo cổ áo xuống.  

Cố tình để lộ dấu hôn trên cổ.  

Chính xác thì, đó là dấu chai nước.  

Vì tôi đã dùng chai nước khoáng tạo ra cho hắn.  

Quả nhiên, vừa nhìn thấy dấu vết kia, mắt Tạ Yên lập tức đỏ lên.  

“Là đi công tác hay bên ngoài có người khác? Tống Hồ, rốt cuộc anh xem em là gì? Một thằng ngốc à?”  

Thằng anh em tôi “bốp” một tiếng, ném đũa xuống:  

“Đừng có suốt ngày vô lý gây sự! Sống được thì sống, không sống được thì ly hôn! Tôi chịu đủ rồi!”  

Nghe hai chữ “ly hôn”, ánh mắt Tạ Yên khẽ tối sầm.  

Cuối cùng, cậu ta vẫn cúi người nhặt đũa lên, giọng khàn khàn nói:  

“Được rồi… Đừng nói nữa, ăn cơm đi.”  

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.  

Tạ Yên dịu dàng múc canh cho Tống Hồ: “Anh thích ăn cá, đây là món canh cá em mới học, thử đi.”  

Thằng anh em tôi khinh khỉnh húp một muỗng.  

Giây tiếp theo, mắt trợn trắng ngất xỉu.  

“Tống Hồ!”  

“Bảo bối?”  

Tôi và Tạ Yên hoảng hốt, lập tức đưa nó đi bệnh viện cấp cứu.  

Tống Hồ vừa mở mắt tỉnh lại đã muốn khóc gọi mẹ.  

Tôi kịp thời bịt miệng nó, hạ giọng nhắc nhở: “Anh em, giữ nhân thiết!”  

Tạ Yên hất tôi ra, sốt sắng hỏi: “Bảo bối, anh cảm thấy thế nào?”  

Tôi bị cú hất đó làm bật ngược ba vòng, suýt chút nữa hộc máu.  

Đúng là vợ hiền có khác, tay khỏe thật sự.  

Cao to nữa, nếu không phải tôi và Tống Hồ là xuyên sách, chắc chắn còn thấp hơn cậu ta.  

Tống Hồ nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Tạ Yên.  

Run rẩy nói: “Cút ra ngoài, tôi không muốn thấy cậu.”  

Tạ Yên thoáng vẻ đau lòng.  

Cậu ta nói: “Vậy em ra ngoài chờ, đợi anh hết giận rồi em vào.”  

“Bảo bối mà đói thì nói với em, em về nhà nấu cháo dinh dưỡng cho anh.”  

Tống Hồ: “……”  

Sau khi Tạ Yên đi ra ngoài.  

Tống Hồ bật dậy như cá chép: “Kỷ Thuỵ Dương, chúng ta không còn nhiều thời gian.”  

Tôi: “Sao vậy, bảo bối?”  

Tống Hồ: “.”  

Tống Hồ: “Đừng có lươn lẹo, anh em! Tôi nghi ngờ Tạ Yên đã gặp công chính rồi, cậu ta bắt đầu bất mãn với tôi, muốn đầu độc tôi chết!”  

Tôi trầm ngâm: “Vậy thì chắc bên tôi cũng gần đến lúc rồi.”  

Hai đứa nhìn nhau hai giây, cùng gật đầu.  

“Nhanh chóng chia tay, chuẩn bị chạy trốn.” 

2  

Tôi và Tống Hồ xuyên vào một quyển đam mỹ tổng tài cẩu huyết.  

Hắn là tra công đào hoa nhưng lại mang hơi hướng “vợ hiền đảm đang.” Còn tôi là kim chủ bệnh kiều của cậu sinh viên nghèo thanh lãnh.  

Hệ thống thì mất tín hiệu.  

Bàn tay vàng? Không có.  

Để lại hai thằng đàn ông mười tám tuổi làm tổng tài, cầm cây cán bột mà thổi lửa.  

Không biết cái gì luôn.  

Hê hê. Cười không nổi.  

Mặc dù trong truyện, hai cặp đôi chính chỉ được gọi bằng mấy cái danh xưng khô khan như “Công 1” và “Thụ 1,” nhưng bọn tôi vẫn nhanh chóng tìm được nhân vật thụ chính.  

Tạ Yên có khuôn mặt điển trai, tóc dài màu xám khói cực kỳ bắt mắt.  

Dù không cười thì nhìn cũng lạnh lùng lắm, nhưng dáng người lại quá mức cao gầy.  

Nhưng mà Tống Hồ rất chắc chắn—chỉ có “vợ hiền” mới để tóc dài.  

Còn người của tôi thì lại càng dễ nhận ra.  

Lần đầu gặp Bùi Cảnh, cậu ấy đang nằm trong con hẻm nhỏ, cả người đầy vết thương.  

Cảnh tượng này, y hệt một cậu sinh viên nghèo hay bị chủ nợ đánh đến nhập viện.  

Bùi Cảnh đẹp theo kiểu sắc bén, trông xa cách và lạnh lùng.  

Tôi mất rất lâu mới theo đuổi được cậu ấy.  

Lúc tôi nói muốn bao nuôi cậu, cậu nhìn tôi thật lâu, có vẻ khá bất ngờ.  

Cuối cùng nghiêng đầu, khẽ cười một tiếng, rồi nói: “Được.”  

Thời gian trôi qua như chó chạy ngoài đồng, mới đó đã hơn nửa năm.  

Giờ thì, công chính sắp xuất hiện rồi.  

Trong nguyên tác, hai tra công bị công chính ngược đến thảm.  

Cuối cùng, một thằng tự sát, một thằng bị thiêu sống.  

Thế nên, tôi và Tống Hồ đã sớm chuẩn bị kế hoạch chết giả rồi chuồn lẹ.  

Tôi: “Không cần mang tài sản theo, xử lý không tốt sẽ bị tra ra, tốt nhất là để lại cho hai đứa nó, bớt hận được tí nào hay tí đó.”  

Tống Hồ gật đầu: “Trên đường trốn… chỉ cần có thuốc lá và đàn guitar là đủ rồi.”  

“…” Tôi nói, “Không phải anh em à? Trước mặt người nhà còn cố làm màu?”  

Tống Hồ phá công trong một giây: “Rồi rồi rồi, thêm tí tiền net nữa.”  

3  

Về đến nhà, tôi lập tức đi kiểm kê bảo bối của mình.  

Tiền thì không được mang.  

Nhưng đống truyện tranh và figure tôi mua từ lúc xuyên vào đây, một món cũng không thể thiếu.  

Otaku có thể không có tiền, nhưng không thể không có tinh thần.  

Đang đóng gói hăng say thì dưới lầu truyền đến tiếng động.  

Tôi ló đầu ra xem.  

Vừa vặn chạm mắt với Bùi Cảnh.  

“Tới làm gì?”  

Tôi bình tĩnh khóa cửa phòng sưu tập lại.  

Bùi Cảnh ném balo lên sô pha.  

Vừa đi lên cầu thang, vừa nói: “Không được tới à?”  

“Khi nào tôi gọi thì hãy đến, đừng có phiền tôi.”  

Bùi Cảnh chậm rãi tiến đến gần.  

Như một ngọn núi áp tới, che hết ánh sáng trước mặt tôi.  

Cậu ấy quét mắt sắc lẻm một vòng, dừng lại ở cánh cửa phía sau tôi.  

“Sao? Giấu người à?”  

Tôi: “Đây không phải là chuyện một tình nhân như cậu nên quan tâm.”  

Lời vừa dứt, mặt Bùi Cảnh lập tức trầm xuống.  

Tôi ra lệnh:  

“Bây giờ, cởi đồ, vào phòng quỳ xuống.”  

“Cậu phá luật, tôi phải phạt.”  

Bùi Cảnh nhìn tôi chằm chằm hồi lâu.  

Không nói hai lời, lập tức vào phòng.  

Đúng là một sinh viên nghèo đáng thương, chắc lười phản kháng luôn rồi.  

Cái roi da này là tôi đặt mua trên mạng.  

Chọn loại mềm nhất, quất nghe kêu to nhưng thực ra không đau lắm.  

Tôi như một siêu anh hùng, vụt tới tấp như mưa bão.  

“Nói, biết sai ở đâu chưa?”  

Mẹ nó, có đánh thêm mấy lần, vẫn thấy nhục vãi chưởng.  

Bùi Cảnh thở dốc, đôi mắt sáng quắc như dã thú, nhìn tôi đầy khát vọng.  

Tôi nhìn xuống dưới, suýt thì bỏng giác mạc.  

“Đồ điên, gấp gáp vậy hả?”  

Tôi cảm thấy mặt mình cũng nóng ran.  

Lập tức quay lưng, giả vờ lau roi da.  

Phía sau, Bùi Cảnh lại bật cười khẽ, giọng đầy trào phúng.  

“Sao thế? Không tiếp tục à? Chủ nhân.”  

Cháy rồi, Bùi Cảnh.  

Tha cho tôi đi.

4  

“Tất nhiên là phải tiếp tục rồi.”  

Tôi lấy một chai rượu từ tủ, rót đầy ly.  

“Nào, chủ nhân muốn thưởng cho cậu thật tốt.”  

Không để cậu ta phản kháng, tôi ép rượu vào miệng cậu ấy.  

Bùi Cảnh ban đầu còn tỏ ra khinh khỉnh.  

Nhưng chỉ chốc lát sau, người cậu ấy đổ rạp xuống, ngủ mê man.  

Mỗi lần gần đi đến bước cuối cùng, tôi đều chuốc say cậu ta.  

Chơi chơi tí thì được, chứ lên giường thì tuyệt đối không.  

Dù gì thì, đàn ông có ba thứ cả đời phải bảo vệ cho thật kỹ:  

Cha mẹ ở nhà, anh em bên cạnh.  

Và… cái móc câu của chính mình.  

Sau khi kiểm kê xong đống figure với truyện tranh, tôi gọi cho Tống Hồ.  

“Ai chia tay trước?”  

“Tao! Tao trước!”  

Tống Hồ nôn nóng: “Giờ ngày nào Tạ Yên cũng nấu cơm cho tao, nếu không chia tay sớm thì cha mày đây mai sẽ không thấy được ánh mặt trời mất!” 

Scroll Up