“Đúng là loại đàn ông miệng lưỡi độc địa, lòng dạ lạnh lùng.”

Bốn tháng sau, điện thoại của Butlein gọi đến văn phòng tôi.

“Đế quốc tổ chức một sự kiện ngoại giao, mời các nhân vật có tiếng tăm từ khắp nơi tham dự. Đặc biệt, họ mời cả cậu.

A Lâm, tôi biết cậu vốn không thích mấy kiểu tiệc tùng ngoại giao như này, nhưng lần này đế quốc—”

Chưa đợi hắn nói xong, tôi đã lạnh lùng cắt lời.

“Biết rồi.”

04

Tại Bộ Ngoại giao của Đế quốc, tôi muốn tìm một chỗ yên tĩnh, nên đã lặng lẽ tìm một góc ngồi một mình. Nhưng những lời thì thầm bàn tán bên tai lại không ngừng vang lên.

“Người đó là ai vậy? Một cuộc họp ngoại giao cấp cao như thế này sao lại để một Omega vào được…”

“Biết cậu ta là ai không? Cậu điên rồi à, dám bàn tán về cậu ta?”

“Ai mà biết tên Chấp hành quan đó leo lên bằng cách nào, nghe nói trước kia còn là tình cũ của Chủ tịch Rhein, chẳng phải chỉ là nằm lên giường, dang chân ra là xong à?”

“Bạch Hành Lâm đúng là kẻ điên không sợ chết, là một Omega mà vì không muốn bị Alpha đánh dấu, đến mức tự hủy tuyến thể…”

Tôi cụp mắt xuống, bàn tay xương xẩu nhẹ nhàng xoay ly rượu trong tay. Rượu vang đỏ lăn tăn trong ly phản chiếu một đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp.

Tôi khẽ cong môi, cười giễu chính mình.

Chậc, bao nhiêu năm rồi, danh tiếng của tôi vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Đột nhiên, một tiếng hô lớn vang lên, lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt trong sảnh ngoại giao.

“Thái tử điện hạ giá lâm—”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên cầu thang xoắn ốc. Người đang bước xuống có vóc dáng cao ráo, phong thái kiêu ngạo lười nhác.

Đôi mắt màu xanh lá nhạt độc đáo lạnh lùng lướt qua đám người trong sảnh, sau đó không chút che giấu, dừng lại thẳng vào tôi, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt.

Sảnh ngoại giao lại xôn xao. Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, bình tĩnh đối diện ánh mắt ấy, rồi thản nhiên dời đi.

Phó quan mang theo tập tài liệu đến bên cạnh tôi.

“Thưa Chấp hành quan, có văn kiện cần ngài ký tên…”

Tôi nhận lấy, cúi đầu xem sơ qua.

Đang định ký tên, thì đột nhiên một người chắn trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu, không biết từ khi nào anh ta đã thong dong cầm ly rượu đi đến trước mặt tôi, ngay giữa ánh nhìn của mọi người.

Vị thái tử cao quý ấy giơ ly rượu lên.

“Bạch Chấp hành quan, lần đầu gặp mặt, rất hân hạnh.”

Tôi đặt văn kiện xuống, khẽ cong môi, cụng ly với anh ta.

“Rất hân hạnh, Thái tử điện hạ của Đế quốc.”

Rất hân hạnh, người thừa kế duy nhất của Đế quốc – Lạc Nhân Hi.

05

Kasche —à không, bây giờ phải gọi là Lạc Nhân Hi rồi.

Hắn ta chậm rãi mở miệng.

“Bạch Chấp hành quan, tôi có vài chuyện cá nhân, có lẽ phải nói riêng với ngài một chút…”

Tôi nghiêng đầu ra hiệu vào phòng riêng.

Vừa bước vào phòng, Lạc Nhân Hi đã không nhịn được mà đè tôi xuống, cắn lên tuyến thể của tôi: “Chấp hành quan đại nhân, để tôi cắn một cái đi.”

Tay phải tôi đã đặt lên khẩu súng bên hông, nhẫn nhịn lắm mới không rút ra bắn thẳng vào hắn ta.

Tôi chỉ cụp mắt, nghiến răng nói:

“Lạc Nhân Hi, anh là chó à?”

Hơi thở nóng rực của hắn ta phả lên tuyến thể của tôi.

“Bảo bối à, tôi đang trong kỳ mẫn cảm.”

Pheromone của Lạc Nhân Hi tỏa ra khắp căn phòng như mất kiểm soát.

Nếu bây giờ có một Omega bình thường bước vào, chắc chắn sẽ bị pheromone của Alpha cấp S này ép đến mức chân mềm nhũn, nhưng với tôi, chẳng tạo nên chút gợn sóng nào.

Tôi lạnh lùng cười khẩy.

“Lạc Nhân Hi, kỳ mẫn cảm của anh liên quan quái gì đến tôi?”

Hắn ta rất thạo ôm lấy eo tôi.

“Bảo bối, đừng tàn nhẫn thế chứ. Tôi đã giúp em rồi, lễ qua lễ lại, em cũng nên đáp lại một chút…”

Tôi cắt lời hắn ta lạnh như băng: “Ai là bảo bối của anh?”

Tôi khựng lại một chút, nhớ đến vài ký ức không mấy tốt đẹp.

“Hơn nữa, kỹ thuật của anh tệ quá, tôi…”

Lạc Nhân Hi càng lấn tới, nhẹ nhàng hôn lên xương quai xanh của tôi.

“Chấp hành quan đại nhân, em nói tôi kỹ thuật tệ, vậy có thể coi là một kiểu gợi ý không? Ý là…

“Tệ thì luyện nhiều.”

Không có gợi ý cái quái gì cả. Tôi mặt không cảm xúc, dứt khoát cúi đầu, coi như không nghe thấy lời bẩn thỉu của hắn ta.

Lạc Nhân Hi lại càng to gan, thổi hơi vào tai tôi.

“Không phải em bảo tôi kỹ thuật tệ sao? Vậy cơ thể em run cái gì thế, hả? Chấp hành quan đại nhân? Hử… á!”

Chưa nói hết câu, Lạc Nhân Hi đột ngột bịt lấy tuyến thể của mình, trợn to mắt kinh ngạc nhìn tôi.

Tôi giơ lên ống tiêm trống trên tay.

“Thuốc ức chế Alpha. Không cần cảm ơn.”

Cơn nóng mẫn cảm của Lạc Nhân Hi như bị một gáo nước lạnh tạt vào.

“Khoan đã, sao em lại có cả thuốc ức chế Alpha?”

Tôi cong môi, ngẩng cằm chỉ vào hàng thuốc tiện dụng được giấu bên trong áo khoác gió.

“Dù sao cũng quá nhiều chó lên cơn, vì lý do nhân đạo, tôi không thể bắn chết từng con một được.

“Anh nói đúng không, Thái tử Lạc Nhân Hi?” 

06

Scroll Up