Tôi nhịn không được đưa tay chọc chọc gò má căng cứng của cậu ta. Cậu ta thuận thế cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, lúc này mới coi như dịu đi chút oán khí kia.

Ngay sau đó, Sở Tẫn Từ xoay người, mang theo ý cười lười nhác thường thấy nhìn về phía Bùi Giác:

“Bùi thiếu, đào góc tường không phải thói quen tốt đâu, nhất là đào ngay trước mặt bạn trai người ta.”

“Nói khó nghe một chút, loại người có được rồi lại không biết trân trọng như cậu, dù có mất hết tất cả cũng là đáng đời.”

Bùi Giác siết chặt tay. Cậu ấy lạnh lùng nhìn Sở Tẫn Từ, lời lẽ toàn là đối chọi gay gắt, không chịu nhường nửa bước:

“Sở Tẫn Từ, tôi có đáng đời đến đâu cũng không bằng cậu hèn hạ. Cậu chẳng qua là thừa cơ chen vào, dựa vào chút cảm động nhất thời của A Mạc mà chiếm lấy một vị trí nhỏ bé bên cạnh cậu ấy.”

“Phần cảm động này sớm muộn gì cũng tan biến. Tình nghĩa mười mấy năm giữa tôi và A Mạc mới là sự tồn tại vĩnh viễn không thể xóa nhòa trong lòng cậu ấy.”

Trên mặt Sở Tẫn Từ vẫn treo nụ cười tản mạn, nhưng tôi rõ ràng nhìn ra sự bất an và để tâm giấu trong đáy mắt cậu ta.

23.

Tôi tiến lên một bước.

Đưa tay nắm chặt bàn tay hơi lạnh của cậu ta. Lần này đổi lại là tôi chắn trước mặt cậu ta, đối diện với Bùi Giác:

“Bùi Giác, tớ thích A Từ. Thứ tình cảm này khiến tớ nhẹ nhõm tự tại, không cần lo được lo mất.”

“Cậu ấy luôn có thể xoa dịu tất cả bất an của tớ từ trước, bóp c /hết mọi băn khoăn của tớ từ trong trứng nước.”

“Đối với tớ, cậu ấy quan trọng hơn cậu rất nhiều, xứng đáng để tớ thích.”

Mặt Bùi Giác trở nên trắng bệch, thân hình đột nhiên lảo đảo.

Cậu ấy lắc đầu, còn muốn nói thêm gì đó.

Tôi không cho cậu ấy cơ hội ấy, nắm chặt tay Sở Tẫn Từ, đi thẳng vào phòng.

Vừa đóng cửa lại, Sở Tẫn Từ đã đột nhiên ép tôi lên cánh cửa, cúi người hôn xuống một nụ hôn mãnh liệt nóng bỏng.

Dùng sức đến mức giống như muốn hòa tan tôi vào trong xương máu của cậu ta.

Một nụ hôn dài kết thúc, cậu ta ôm chặt lấy tôi, giọng là sự dịu dàng và trịnh trọng hiếm thấy:

“A Mạc, tôi yêu cậu quá đi mất.”

Tôi nâng tay ôm lại cậu ta, khẽ đáp bằng giọng kiên định:

“Tôi cũng vậy.”

Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng trong, sắc bạc xuyên qua lớp kính rơi xuống.

Bao bọc lấy hai người đang ôm nhau,ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc viên mãn mà họ đã phải rất khó khăn mới có được này.

Scroll Up