Hạ Lưu Tranh cũng phân hóa thành Alpha.

Cậu chín chắn hơn hẳn.

Nghe nói mẹ cậu gần mất, còn ba cậu rước người phụ nữ khác về.

Văn Thính Giản nói:

“May tên họ Hạ kia là Alpha, không thì đứa con Alpha của bà kia chắc chắn chèn ép nó.”

Như vậy cũng tốt.

Ít nhất cậu không bị bắt nạt.

Dù sao tôi chưa từng dám nghĩ có thể ở bên cậu.

Tôi chỉ cần lặng lẽ nhìn là đủ.

Đến khi Văn gia và Hạ gia định liên hôn.

Tin vừa ra, Văn Thính Giản làm loạn mấy ngày:

“Tôi mới không cưới cái tên nói chuyện chua như giấm đó đâu!!!”

Văn phu nhân đau đầu.

Một bên là con trai bà yêu nhất.

Một bên là lợi ích gia tộc.

Đúng lúc đó, tôi bước ra, nói:

“Để con đi.”

Vậy là tôi được như ý, kết hôn cùng cậu.

Nhưng cậu nói… cậu đã có người mình thích.

Không sao.

Tôi đã quá tham rồi.

Được như vậy đã là phúc phần.

Miễn là cậu đừng cứ tiếp tục đến gần tôi rồi lại lùi xa.

Như vậy có nghĩa… cậu cũng có chút tình cảm với tôi?

Không phải.

Cậu vẫn gặp Omega khác.

Còn nói dối tôi rằng đi công tác.

Tôi nên tránh xa cậu.

Nhưng rồi cậu hôn tôi.

Cậu chủ động hôn tôi.

Nếu vậy, tôi sẽ không buông.

Dù người muốn chen vào giữa chúng tôi là ai,

tôi cũng không buông.

Có lúc tôi đã nghĩ mình nên đi phẫu thuật chuyển giới.

Như vậy… cậu có thích tôi hơn chút không?

Không thì sao cậu càng lúc càng nhiều “chuyến công tác”?

May là tôi chưa làm.

Tôi ôm cậu, như ôm cả thế giới của mình,

hôn lên tóc cậu.

Trong lòng tôi là giọng nói hân hoan của cậu:

“Hay là chúng ta đi đổi giới tính đi!

Hạ gia giờ tôi nắm hết rồi, tôi định đi đổi lâu rồi, sợ trước đây em không chịu thôi… Giờ đổi cả hai luôn, không ai dám làm gì em. Anh che em. Thế nào thế nào?”

Tôi bị đôi mắt lấp lánh ấy làm mềm đến mức chịu không nổi.

Nghiêng đầu hôn lên mắt cậu, khàn giọng:

“Ừ. Chồng giỏi lắm.”

Thật trùng hợp—

em cũng giả.

Thật may mắn—

em lại gặp được anh.

 

Scroll Up