Hừ, thì ra vì Hạ Lâm cười với tôi nên cố ý hất tôi, khiến tôi bẽ mặt.
Nghĩ vậy, tôi chẳng buồn để ý, hầm hầm về phòng ngủ.
【Ký chủ, cơ hội tốt mà!】 Hệ thống giục.
“Câm đi, cậu không thấy à, tôi bỏ công bỏ sức thế mà trong lòng anh ta chỉ có Hạ Lâm, chỉ vì Hạ Lâm cười với tôi mà đối xử thế. Quá đáng. Nhiệm vụ này chắc chắn thất bại, để tôi chết đi.” Tôi uất ức.
【Sao ký chủ lại muốn chết?】 Hệ thống khó hiểu.
“Hả? Chẳng phải thất bại là hồn bay phách tán gì đó à?” Tôi ngơ ngác.
【Không đâu, thất bại chỉ là đợi ký chủ chết tự nhiên rồi mới về được, không ảnh hưởng gì.】
“Thế tôi khỏi làm, dù sao cũng không thành.” Tôi giận dỗi.
【Để tôi giảm đau cho ký chủ nhé.】 Hệ thống đột nhiên nói câu ấm lòng.
Nghe an ủi, tôi không nhịn được rơi nước mắt.
Nghĩ mình bỏ nhiệm vụ thì hệ thống phải đem đi tái luyện, vậy mà nó không trách tôi, còn an ủi.
Lại nghĩ tôi đối tốt với Đoạn Từ Cảnh như vậy, nghe lời mọi chuyện, lâu thế rồi, tảng băng cũng phải tan chứ, vậy mà anh ta lại vì người khác làm tôi tổn thương thế.
Càng nghĩ càng tủi, tôi khóc to hơn.
5
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện sớm, bác sĩ băng bó kỹ càng rồi về.
Vừa vào nhà, đã thấy Đoạn Từ Cảnh ngồi trên sofa.
Vừa thấy anh, cơn giận trong tôi bốc lên, cố ý nhe răng cười thật tươi.
Hừ, cấm tôi cười phải không? Tôi càng cười!
Tới đây! Có giỏi thì giết tôi đi!
Anh rõ ràng sững lại, không ngờ tôi như vậy, mở miệng hỏi: “Em đi đâu?”
Tôi lập tức thu nụ cười, cáu kỉnh đáp: “Liên quan quái gì đến anh.” Rồi quay người lên lầu.
Dù sao giờ nam chính có giết tôi tôi cũng về được, tôi chẳng thèm để tâm.
Một thời gian sau, tôi ở nhà an tâm dưỡng thương.
May nhờ hệ thống giúp, tay tôi lành nhanh.
Tay khỏi, tôi lại như trước—chơi game.
Chỉ là dạo này Đoạn Từ Cảnh cứ thỉnh thoảng về, mỗi lần về thì im như tượng ngồi sofa bên cạnh đọc sách, còn tôi mặc kệ, tiếp tục chơi.
Về muộn, không liên quan tôi.
Không về, không liên quan tôi.
Về sớm, vẫn không liên quan.
Nghĩ lại trước kia vì thiết lập, ngày nào cũng phải gọi hỏi khi nào về, nghĩ mà buồn cười.
Một tối, tôi chơi mệt, định lên ngủ.
Cửa bị đẩy mạnh từ ngoài, Đoạn Từ Cảnh lảo đảo vào—lại say.
Vừa thấy tôi, mắt anh sáng lên, loạng choạng ôm chầm, rồi khóc hu hu.
Xem ra coi tôi là Hạ Lâm?
Tôi thở dài, theo phản xạ nâng mặt anh, lau nước mắt, đầu óc đơ đơ, buột miệng: “Đừng khóc, anh khóc lên không giống anh ấy.”
Nói xong tôi cũng đơ—tôi đang nói cái gì vậy, tại anh suốt ngày lải nhải “không giống cậu ấy” làm tôi bị tẩy não đây.
Anh sững người, như bị kích thích, chộp chặt lấy tôi, nhìn chằm chằm, chất vấn: “Ý em là gì?”
Anh bóp đau, tôi vùng vẫy, nhưng anh càng siết, không hề buông.
Tôi ngước mắt đỏ hoe nhìn anh, dứt khoát nói bừa: “Anh ấy sẽ không ức hiếp tôi như vậy.”
Ánh mắt anh lập tức âm trầm như băng, sắc lạnh như dao.
“Tô Diệp, giỏi lắm! Em coi tôi là thế thân. Được, tốt nhất cầu cho tôi không tìm ra cậu ta, bằng không tôi sẽ để cậu ta vĩnh viễn thành bạch nguyệt quang của em.”
Giọng anh thấp lạnh, từng chữ nghiến răng, tràn nộ khí và uy hiếp.
Giây phút này chẳng còn tí men say, mắt sáng rợn người.
Dứt lời, anh quay người sải bước bỏ đi, để tôi ngây ra tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
【Ký chủ, hình như chơi lớn rồi.】 Hệ thống lo lắng.
“Sao?” Tôi chưa tỉnh hẳn, buột miệng hỏi.
【Giờ hình như anh ta muốn giết cậu.】
“Sao được, là ghen đấy.” Tôi chỉnh lại trạng thái.
【Hả?】 Hệ thống nghi hoặc.
“Chỉ khi để tâm mới ghen. Anh biết tôi coi anh là thế thân mà tức như vậy, tức là để ý tôi. Tin tôi đi, tôi tự tin lắm, nhiệm vụ sắp xong rồi.”
【Thật không đó?】
“Tất nhiên, cứ xem đi, anh sẽ quay lại.” Tôi quả quyết.
Vài ngày sau, tôi nghe tin Hạ Lâm lại xuất ngoại.
Nghe nói còn tỏ tình với Đoạn Từ Cảnh rồi bị từ chối.
Tôi và hệ thống đều ngớ người.
Hệ thống vẫn cho rằng anh thích Hạ Lâm, sao lại từ chối?
Còn tôi nghĩ hành vi mấy hôm trước của anh, chỉ là quen việc tôi “không thể thiếu anh”, bỗng biết mình là thế thân nên không cam lòng.
Không ngờ anh lại từ chối Hạ Lâm—diễn biến vượt dự liệu.
6
Tôi với hệ thống nghĩ mãi không thông, đành ngồi sofa xem TV cho nhẹ đầu.
Đúng lúc ấy, “rầm” một tiếng, cửa bị đẩy mạnh, Đoạn Từ Cảnh mặt âm u bước vào, ánh mắt như mây đen trước bão, đè thẳng xuống tôi.
“Tô Diệp, em giấu cậu ta giỏi đấy.” Anh cười lạnh, toàn mỉa mai và nghi ngờ.
Tôi biết rõ, anh không thể tra ra gì—vì người anh tìm vốn chẳng tồn tại trên đời này.
Anh đi chậm tới gần tôi, mỗi bước như giẫm lên tim tôi.
Đột nhiên, anh vươn tay, bóp chặt cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng—lực mạnh đến mức như muốn nghiền nát xương hàm.
“Hay là, cậu ta chết rồi?” Giọng anh lạnh như băng địa ngục.
Tôi bị dọa, mắt lảng tránh, không dám đối diện.
Anh bỗng cười, tiếng cười âm trầm, vang trong phòng khách yên ắng, nổi da gà.
“Chết à? Thú vị.”
Trong mắt anh, biểu hiện của tôi lúc này như bị chọc trúng tim đen, hoảng loạn.
Không hề báo trước, anh khom lưng vác tôi lên vai.
Tôi hoảng, tay vung loạn, hét: “Đoạn Từ Cảnh, anh làm gì? Thả tôi xuống!”

