9
Tôi tên là Yến Sơ.
Đây là phó bản thứ năm của tôi.
Cũng sắp vượt qua một nửa rồi.
Chỉ cần qua mười phó bản, tôi có thể rời đi.
Tôi lau sạch vết máu trên mặt, băng bó vết thương trên người.
Người bên cạnh đặt tay lên chân tôi.
Đôi chân vốn đã không còn cảm giác dần dần khôi phục lại tri giác.
Đường Mặc đau lòng nhìn tôi:
“Lần sau đừng xông nhanh như vậy nữa, thiên phú không phải dùng bừa thế này đâu.”
Tôi cười cười:
“Không phải đã có anh ở đây sao?”
Thiên phú của tôi sẽ cường hóa toàn diện cơ năng cơ thể, còn có thể trong thời gian ngắn xóa đi cảm giác đau.
Chỉ cần còn một hơi thở, thiên phú trị liệu của Đường Mặc cũng có thể cứu tôi trở về.
Nhưng Đường Mặc không tán thành cách làm như vậy của tôi.
Thấy hắn không nói gì, tôi bèn nịnh nọt tiến lại gần hôn hắn một cái:
“Tôi sai rồi, lần sau nhất định sẽ nghe anh, được không?”
Hắn đỡ tôi đứng dậy:
“Lần nào em cũng nói thế, lần nào cũng làm bừa.”
Tôi dựa vào người hắn tiếp tục tiến lên.
Lần này phó bản vẫn chưa kết thúc, chưa phải lúc lơ là cảnh giác.
Ban đầu cứ tưởng lần này chúng tôi cũng có thể thông quan thuận lợi.
Không ngờ phó bản lại bày ra một nan đề cho chúng tôi.
Tôi và Đường Mặc đứng ở hai đầu cán cân.
Hai chọn một, ai sống ai chết.
Tôi biết lựa chọn của hắn cũng giống tôi.
Nhưng Đường Mặc chắc chắn sẽ không chết, thiên phú trị liệu của hắn sẽ tự động chữa trị cơ thể hắn.
Tôi cố làm ra vẻ nhẹ nhõm mà nhún vai:
“Đáng tiếc thật, tôi còn chưa đồng ý lời cầu hôn của anh đâu.”
Đây là năm thứ tư chúng tôi ở bên nhau.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Đường Mặc tỏ tình với tôi; sau khi tốt nghiệp đại học, hắn vốn đã chuẩn bị cầu hôn tôi.
Nhưng tôi không ngờ mình lại bị kéo vào nơi quỷ quái này.
Đường Mặc lặng lẽ nhìn tôi, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, hắn lấy ra một thứ.
Là một cái đầu lâu.
Tôi lập tức trợn to mắt, đó là đạo cụ tôi để lại cho hắn để giữ mạng.
Hướng dẫn sử dụng nói rằng có thể dùng nó để cầu nguyện với thần chết.
Nhưng cái giá phải trả là gì thì đến nay vẫn chưa biết.
Vì thế, nếu không đến lúc bất đắc dĩ, tôi chưa từng để Đường Mặc dùng nó.
Tôi hoảng loạn muốn ngăn hắn lại:
“Đường Mặc, anh bình tĩnh đi, chắc chắn còn cách khác mà.”
“Anh tin em được không, cho em chút thời gian nghĩ lại đã…”
“Yến Sơ.” Đường Mặc cắt ngang tôi, “Anh tuy không thông minh bằng em, nhưng cũng không ngốc.”
Tôi thử xông ra khỏi trói buộc của phó bản để ngăn hắn lại, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Thậm chí tôi muốn ra tay kết liễu chính mình trước cũng không làm được.
Bởi vì đạo cụ đã phát động.
Đường Mặc nói:
“Tôi nguyện hiến tế tất cả của mình, đổi lấy một đường sống cho người tôi yêu.”
“Nếu có thể… tôi hy vọng có thể mãi bảo vệ em ấy, cho đến khi em ấy rời đi…”
Tôi cảm thấy ý thức của mình dần bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Đường Mặc ngay trước mặt tôi từng chút một tan biến, hóa thành làn sương đen.
Khoảnh khắc ý thức biến mất, tôi được một đám gì đó nhẹ bẫng ôm lấy.
Lần nữa tỉnh lại, tôi nằm trong vũng máu.
Bên cạnh là một chiếc vali.
Bảng hiện ra trước mắt hiển thị:
【Người chơi Yến Sơ, số phó bản còn lại: 5】
Từ trong chiếc vali bên cạnh, sương đen bốc lên.
Tôi cảnh giác lùi lại, liền nghe thấy một giọng nói khàn khàn:
“Bé cưng, em thơm quá đi…”
Hắn nói hắn tên là Mặc Tuân.
Còn nói chỉ cần trả thù lao là có thể nhận được sự giúp đỡ của hắn.
Thông qua bảng hệ thống, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ tình cảnh của mình.
Chỉ có riêng cột thiên phú lại ghi: không.
Bị luồng hắc khí kia quấn lấy.
Tôi vậy mà lại thấy an tâm một cách khó hiểu.
Tôi mở miệng nói:
“Được, tôi đồng ý với anh.”
“Anh ơi, anh không sao chứ?”
Bé con đưa tay vẫy vẫy trước mặt tôi.
Tôi mở mắt nhìn xung quanh, trời đã tối xuống.
Tôi dắt bé con đi về phía ký túc xá.
Bé con khó hiểu nhìn tôi:
“Anh không đi phòng hiệu trưởng nữa à?”
Ban đầu vốn định đi.
Giờ xem ra không cần nữa.
Tôi dắt nó tiếp tục đi:
“Bé con, có lẽ anh thật sự có thể làm anh trai của em cả đời rồi, nếu như anh còn chưa chết.”
Bé con vui vẻ vỗ tay:
“Bé con nhất định sẽ bảo vệ anh trai, không để anh trai chết đâu.”
Dọc đường không có một ai.
Ngay cả tòa nhà ký túc xá cũng yên tĩnh đến đáng sợ.
Sự ồn ào náo nhiệt ban ngày vào lúc này đều biến mất sạch sẽ.
Tôi đi đến trước cửa phòng ngủ, ngay khoảnh khắc đẩy cửa ra đã bị luồng khí lạnh quấn lấy.
Mặc Tuân lúc này cũng không giả vờ nữa, hiện thân quấn lấy người tôi.
Đường Mặc co mình ở góc phòng ngủ, thấy chúng tôi bước vào càng run lên một cái.
Hắn cố kéo ra một nụ cười khó coi:
“Yến Sơ, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Các người muốn làm gì?”
Bé con làm một cái mặt quỷ:
“Hì hì, đến giết anh đó.”
Đường Mặc sợ đến mức quỳ phịch xuống trước mặt bé con:
“Xin tiểu quỷ chủ đại nhân tha mạng, ta vẫn luôn làm việc theo đúng yêu cầu mà.”
“Dù ta còn chưa kịp đánh thức ký ức của Yến Sơ, nhưng vẫn còn một ngày, vẫn còn kịp…”
Dáng vẻ sợ hãi của hắn không giống giả.
Nói xong, hắn lao thẳng về phía tôi:
“Yến Sơ, chẳng phải em nói sẽ luôn ở bên anh sao? Chúng ta là người yêu mà, em nhẫn tâm bỏ anh lại một mình rồi rời đi sao?”
“Yến Sơ, anh yêu em… đừng rời khỏi anh… anh… ưm…”
Lời còn chưa dứt đã bị Mặc Tuân bóp chặt cổ.
Mặc Tuân nghiêng đầu nhìn tôi:
“Nếu bé con không nỡ ra tay, để tôi làm thay thế nào?”
Tôi bình tĩnh nhìn bọn họ.
Không khí im lặng vài giây.

