Bảo tôi đừng sinh ra những ảo tưởng không đứng đắn.
“Tôi chỉ là một Beta. Anh nghĩ anh ta nhìn đến tôi sao? Thật ra từ lâu tôi đã biết anh ta không có cảm tình với tôi. Thậm chí… còn ghét tôi. Nhưng anh ta cần tôi duy trì mối quan hệ với ba mẹ anh ta, nên tôi phối hợp. Nhờ vậy anh ta cũng phối hợp lại, tạo ra ảo giác chúng tôi rất hòa thuận.”
Thật ra chúng tôi chỉ là quan hệ bình thường.
Thậm chí còn không bằng mấy người anh em của anh ta.
“Không sao, biết đâu lần này là cơ hội. Nếu không chủ động hủy hôn, có lẽ sau này cậu càng khổ.”
Đúng vậy.
Chúng tôi đều trưởng thành rồi. Hai năm nay hai nhà từng bàn chuyện cưới hỏi.
Nhưng đều bị Cảnh Niên bác bỏ — anh ta nói chưa muốn cưới.
Giờ ngẫm lại, tôi và Thẩm Dục Nghiễn đúng là đồng cảnh ngộ.
Đều vì Lục Cảnh Niên mà trở mặt với gia đình.
Thậm chí cậu ấy còn thảm hơn tôi.
Vừa về nước, người quen chẳng có mấy, đến chỗ tá túc còn không tìm nổi, chỉ có thể đến nhà tôi.
Đúng là đáng thương.
“Cậu nói đúng. Có lẽ đây là cơ hội để tôi sống tốt hơn.”
Thẩm Dục Nghiễn khẽ gật đầu, mỉm cười dịu dàng.
Không hổ là bạch nguyệt quang của Cảnh Niên.
Từng cử động đều khiến người ta rung động.
Nếu tôi không phải Beta, chắc chắn cũng thích người đẹp như cậu ấy.
Nhưng nếu tôi không phải Beta, chắc cậu ấy đã chẳng tìm đến đây rồi.
Trong lúc cậu ấy thu dọn hành lý, ba tôi lại gọi đến.
8
Vẫn là những câu lặp đi lặp lại: kể khổ, nói tôi bất hiếu, nói công ty sắp phá sản, nói tôi sẽ ra đường mà sống.
Nhưng công ty thật ra chẳng tệ như ông ấy nói.
Chỉ là hơi căng thẳng vốn lưu động thôi.
Ba tôi thì cứ có tí gió là nghĩ thành bão.
Khi tôi cúp máy, quay lại phòng khách, Thẩm Dục Nghiễn đang nhìn tôi đầy lo lắng.
“Nhà cậu có chuyện à?”
Tôi sơ lược kể cho cậu ấy nghe.
Dù không thân lắm, nhưng nhìn thấy cậu ấy, tôi lại muốn tâm sự.
Có lẽ Omega sinh ra đã có sức hút khiến người khác muốn mở lòng.
“Thật ra tôi có thể giúp cậu.”
“Cậu?”
“Ừ. Dù bị đuổi khỏi nhà, nhưng tôi vẫn có bạn bè ở nước ngoài. Công ty nhà cậu làm đúng lĩnh vực mà bạn tôi hứng thú. Tôi có thể giúp hai bên liên lạc.”
Tôi lập tức xúc động.
Tôi biết mà, Omega thì có thể có tâm tư xấu gì chứ.
Nhất là Omega đẹp như Thẩm Dục Nghiễn.
“Cảm ơn cậu nhiều lắm!”
Tôi bật dậy ôm lấy cậu ấy.
Người cậu ấy thơm, rất thơm.
Thẩm Dục Nghiễn vỗ nhẹ lưng tôi.
“Giúp được cậu là tốt rồi.”
Nhưng khi tôi còn đang cảm động, tôi bỗng cảm thấy ở chỗ chúng tôi chạm vào nhau… có cái gì đó cứng cứng.
Là… dây nịt?
Tôi khó hiểu, tay theo phản xạ chạm xuống.
“Dây nịt của cậu cứng vậy sao? Đâm cả người ta luôn.”
Tay tôi còn chưa kịp chạm vào thì đã bị Thẩm Dục Nghiễn nắm chặt cổ tay.
Tai cậu ấy đỏ rực, đỏ như muốn nhỏ máu.
Giọng nói trầm xuống, mang theo run nhẹ.
“Không… không có gì. Tôi đi dọn đồ tiếp đây.”
9
Tôi tưởng cậu ấy chỉ nói miệng cho qua.
Nhưng hôm sau ba đã nhắn tôi rằng: không cần đi kết thân nữa, đã có người đầu tư rồi.
Tôi biết ngay đó là bạn của Thẩm Dục Nghiễn.
Tôi định cảm ơn cậu ấy bằng hành động, làm chút gì đó.
Nhưng không cần.
Vì cậu ấy nấu ăn quá giỏi.
Tôi vốn không bếp núc giỏi, học mãi không được.
Nhưng Thẩm Dục Nghiễn thì khác — cậu ấy nấu ăn như nghệ thuật.
“Không biết sau này sẽ rơi vào tay Alpha nào nữa đây.”
Tôi vừa ăn đồ cậu ấy nấu vừa lẩm bẩm.
“Nhất định phải là Alpha sao?”
Tôi đơ ra.
“Còn có thể là… Beta?”
Cậu ấy không trả lời, chỉ mỉm cười liếc nhìn tôi.
“Biết đâu đó.”
Sao có thể chứ.
Beta không có mùi hương, cũng không thể giúp Omega trong kỳ phát tình.
Cho dù miễn cưỡng ở bên nhau, Beta liệu có chịu nổi dáng vẻ khó chịu của cậu ấy mỗi kỳ sao?
Tôi còn chưa kịp nghĩ kĩ, Thẩm Dục Nghiễn chạm nhẹ tay tôi.
“Nếu cậu không phải Beta, cậu có muốn kết hôn với tôi không?”
10
Đôi mắt Thẩm Dục Nghiễn sáng lấp lánh nhìn tôi.
Tôi ngẩng mặt lên liền chạm ngay ánh mắt ấy.
“Muốn.”
Ai mà không muốn?
Không ai có thể cưỡng lại một người như cậu ấy.
Tôi cũng chẳng phải thần thánh, tất nhiên cũng sẽ động lòng.
“Vậy là được rồi. Đừng lo tôi sẽ thích Alpha nào khác. Không Alpha nào khiến tôi rung động đâu. Trong mắt tôi, chẳng ai bằng cậu cả.”
Cậu ấy giỏi an ủi thật.
Nhưng tôi đâu ngốc đến mức tin ngay.
Sao có Alpha nào không bằng tôi — một Beta — được chứ?
Chẳng qua vì cậu ấy đang sống tạm ở nhà tôi nên mới nói vậy thôi.
Nhưng tôi không nghĩ nhiều nữa.
Mỗi ngày tôi đều vui vẻ chờ được ăn đồ cậu ấy nấu.
Tôi cũng dò la chuyện của Lục Cảnh Niên.
Nếu anh ta thật sự muốn theo đuổi Thẩm Dục Nghiễn, chắc chắn sẽ liều mạng, không biết còn làm chuyện cực đoan gì.
Nhưng tôi nghe được rằng anh ta đã ra nước ngoài xử lý dự án gặp trục trặc.
Đúng là trùng hợp.
Nhưng tốt cho tôi — không ai làm phiền tôi và Thẩm Dục Nghiễn cả.
Chỉ là tôi không ngờ sẽ nhận được tin nhắn của Lục Cảnh Niên.
Dù nghĩ lại cũng không lạ lắm.

