Tôi thở dài: “Cố tổng, anh biết không? Dân làm công ghét nhất là sau giờ làm còn thấy tin nhắn công việc. Mỗi lần thấy thông báo WeChat công ty là tim đập thình thịch. Anh lại có thói quen thích nhắn tôi lúc 11 giờ đêm, nên tôi cố tình sắp xếp tắm rửa dọn dẹp vào khung giờ đó.”
Hắn nhíu mày suy nghĩ: “Nhưng lần nào cậu cũng trả lời.”
Tôi nhún vai: “Vì tôi không làm được việc mặc kệ. Cuối tuần anh còn gọi video, tôi đâu thể cúp máy.”
“Thưởng cuối năm của cậu đứng đầu công ty.”
“Ừ, tôi không phủ nhận anh là một sếp tốt.”
Cố Lâm Xuyên cúi đầu, không nói gì.
10
Ngày nghĩ gì, đêm mơ đó.
Trong mơ, tôi và Cố Lâm Xuyên hoán đổi thân phận.
Tôi ôm đồ ăn vặt nằm trên sofa, vừa xem TV vừa sai hắn làm việc.
“Chỗ kia, chỗ này, lau kỹ vào.”
Hắn cầm cây lau nhà chạy tới chạy lui.
Tôi vừa cắn hạt dưa vừa làm khó.
“Chưa sạch.”
Tôi còn cố ý ném vỏ xuống sàn.
Hắn lạnh mặt, lấy cà vạt trói tôi lại quăng lên sofa.
Tôi không phục, lăn lộn làm đổ bàn trà.
Hắn cầm móc áo đánh vào mông tôi: “Còn thế nữa tôi trói cậu lên giường.”
Dọn xong còn vào bếp nấu ăn.
Tôi chê tới chê lui.
Hắn bế tôi vào lòng, bóp miệng nhét đồ ăn.
“Có ai hầu người ta kiểu đó không?”
“Tôi trừ lương anh.”
“Tôi khiếu nại anh.”
“Tôi phản đối.”
Hắn không nói, chỉ nhét thức ăn vào miệng tôi.
Sáng hôm sau tôi giật mình tỉnh dậy.
Khó lắm mới lật được thân phận làm chủ, vậy mà vẫn bị áp chế.
Nhục nhã!
Quá nhục nhã!
“Nhị Đản, giặt quần áo Cẩu Sính rồi mang trả người ta.”
Tôi nhớ cảnh hắn áp sát mông mình trong mơ, dứt khoát từ chối: “Không.”
Mẹ tôi hất chăn, vặn tai tôi: “Thằng nhóc chết tiệt, mẹ đang tạo cơ hội cho con đó.”
Đau thấu trời xanh.
Tôi lập tức đầu hàng: “Mẹ, mẹ, nhẹ thôi.”
Bà buông ra, chống nạnh: “Giặt mau.”
Tôi ôm tai lẩm bẩm: “Anh ta thiếu gì bộ đó.”
Thấy tôi cãi, bà lại giơ tay.
Tôi lăn khỏi giường: “Giặt, giặt, giặt! Đảm bảo thơm phức.”
11
Giặt sạch quần áo, phơi khô xong xuôi.
Mẹ tôi lại chuẩn bị một đống quà bảo tôi mang sang.
“Mẹ đã chào hỏi mẹ Cẩu Sính rồi, con đem đồ qua đi.”
“Không đi có được không?”
Mẹ tôi giơ tay lên làm bộ muốn đánh.
Phản kháng vô hiệu, tôi lái chiếc xe ba gác của bố, tay xách nách mang chạy sang làng bên.
Vừa vào sân, mẹ Cố nhiệt tình chào hỏi, cười híp mắt nhìn tôi, khóe miệng càng lúc càng cong cao.
“Đẹp trai hơn trong ảnh nhiều.”
Cố Lâm Xuyên đang ngồi xổm trong sân làm gà nhổ lông.
Mẹ Cố gọi tôi vào nhà: “Vào uống trà, ăn quýt đường, cắn hạt dưa đợi Cẩu Sính nấu cơm cho chúng ta.”
Tôi kinh ngạc: “Anh ấy biết nấu ăn?”
Mẹ Cố lập tức quảng cáo con trai: “Biết chứ, hồi đi du học nó học đấy.”
Khách sáo vài câu, không khí dần trở nên lúng túng.
Mẹ Cố nhìn ra tôi không thoải mái: “Để Cẩu Sính nói chuyện với con. Hôm nay nếm tay nghề cô trước, lần sau nếm của nó.”
Nói xong bà xắn tay áo vào bếp, tiện tay đuổi Cố Lâm Xuyên ra.
“Con tiếp Nhị Đản cho tốt.”
Tôi nhìn Cố Lâm Xuyên, nhớ tới giấc mơ tối qua, âm thầm nghiến răng.
Hắn ngồi xuống, ung dung như đại gia uống trà.
Tôi bực mình: “Anh tiếp khách kiểu đó à?”
Hắn liếc tôi một cái, rót đầy chén trà cho tôi.
Tôi kiếm chuyện: “Tôi muốn ăn quýt.”
Cố Lâm Xuyên nhẫn nại đưa cho tôi.
Tôi được đằng chân lân đằng đầu: “Tôi muốn ăn bóc sẵn.”
Hắn không nói gì, ngoan ngoãn bóc quýt.
Từ trước đến giờ toàn tôi nghe lệnh hắn, hiếm khi hắn hầu hạ tôi.
Trong lòng tôi thỏa mãn đến mức đắc ý, tựa lưng sofa sai bảo: “Tơ trắng cũng bóc sạch.”
Hắn cau mày: “Hay tôi đút luôn vào miệng cậu.”
Mắt tôi sáng rỡ, há to miệng chờ được đút.
Cố Lâm Xuyên tự đào hố chôn mình, mím môi không cam tâm tình nguyện đút tôi ăn quýt.
12
Mẹ Cố nấu cả một bàn đầy món đãi tôi.
Cố Lâm Xuyên nhìn bàn ăn kín mít: “Mẹ, hóa ra mẹ biết nấu nhiều món vậy. Con về hôm đó mẹ chỉ nấu cho con bát cháo trắng.”
Mẹ Cố đẩy hắn sang một bên, giọng đầy ghét bỏ: “Cho mày vào nhà đã là may lắm rồi. Mày mà nhảy vào nồi là tao luộc luôn.”
Bà nhiệt tình ấn tôi xuống ghế, liên tục gắp đồ ăn cho tôi: “Nếm thử tay nghề cô xem hợp khẩu vị không.”
“Cảm ơn cô, cô ngồi ăn cùng đi ạ.”
Tôi và mẹ Cố nói chuyện rôm rả, Cố Lâm Xuyên thì bị lạnh nhạt.
Nhìn hắn bị “ra rìa”, tôi không nhịn được cong môi.
Mẹ Cố nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi, đột nhiên đổi đề tài: “Nhị Đản, con thấy Cẩu Sính nhà cô thế nào?”
Tôi suýt nghẹn, miếng gà trắng mắc ở cổ họng.
Tôi nhìn mẹ Cố đầy mong đợi, rồi liếc Cố Lâm Xuyên “giả vờ thờ ơ”, nuốt xong mới cười gượng: “Khá tốt ạ.”
Mẹ Cố cười tít mắt: “Thấy tốt thì nói chuyện nhiều hơn.”
Bà thúc cùi chỏ vào hắn: “Con phải thể hiện nhiều vào. Nhị Đản tốt thế này, qua làng này là hết cửa đấy.”
Cố Lâm Xuyên mơ hồ đáp: “Con biết rồi.”
Bà quay sang tôi: “Nó mà làm gì không tốt, con nói với cô, cô mắng nó.”
Tôi cười cười, cúi đầu ăn cơm.
Mẹ Cố chỉ đạo: “Con không bóc tôm bóc cua cho người ta mà chỉ biết ăn, bảo sao ế.”
Cố Lâm Xuyên đặt đũa xuống, ngoan ngoãn làm theo.
Tôi ăn tôm: “Ngon, nữa đi.”

