Một ngụm máu trào ra khỏi cổ họng, ta vội đưa tay che miệng, máu tràn qua kẽ tay, nhỏ giọt xuống giường.

Trong tiếng hô hoán của Chu Quân Từ, ta ngất lịm.

13

“Hoàng thượng, hoàng hậu… người, người là nam nhân ạ!”

“Cút ra ngoài.”

“Hoàng thượng…”

“Trẫm bảo ngươi cút!”

“Dạ, dạ dạ.”

Tỉnh dậy, lão thái y đã bị Chu Quân Từ đuổi khỏi tẩm điện.

Ta ngơ ngác một lúc, rồi lập tức toàn thân căng cứng.

Nam nhi…

Chu Quân Từ… đã biết rồi.

Hỏng rồi, cái đầu ta e là khó giữ nổi.

Không chỉ ta mất đầu, tội khi quân còn có thể tru di cửu tộc!

Phụ thân, đại tỷ… họ đều là anh hùng giữ nước, nay lại bị ta liên lụy đến chết.

Mũi ta cay xè, cơn ho lại kéo đến không dứt.

Ánh mắt u ám của vị quân vương trẻ tuổi rơi xuống người ta.

Ta co mình lại trong chăn, cố né tránh ánh nhìn của Chu Quân Từ.

Vừa dùng chăn che mắt, liền bị hắn kéo ra, đầu ngón tay lộn xộn vuốt ve khuôn mặt ta.

“Ưm…” Ta giữ lấy tay hắn đang làm loạn, ngơ ngác nhìn hắn.

Chu Quân Từ hỏi, “Sao lại khóc?”

Ta sững lại, đưa tay lau mặt, tay dính đầy nước mắt.

“Chỗ nào đau sao?”

Hắn ôm ta vào lòng kiểm tra, nhưng không tìm ra nguyên do, đành sai người gọi thái y.

Ta càng lúc càng khóc dữ, khóc đến toàn thân mệt mỏi.

Chỉ cảm thấy vì cơ thể khó chịu mà mới khóc như vậy.

Chu Quân Từ lại vô cùng nhẫn nại, nhẹ nhàng vỗ lưng như dỗ dành trẻ con, “Ngoan, không đau nữa, A Khanh không đau nữa.”

Thân thể suy nhược, những ngày thế thân gả vào hoàng cung sống trong sợ hãi, vốn chẳng thấy gì, lúc này bỗng thấy vô vàn ủy khuất trào lên.

Hắn càng dỗ, ta càng khóc to hơn.

Thái y đến, bắt mạch, nói ta lo nghĩ quá độ.

Sau trận khóc ấy, ta mềm nhũn không còn sức, dựa vào người Chu Quân Từ.

Cảm thấy xấu hổ, bèn vùi đầu vào hõm cổ hắn.

Thái y vừa lui, Chu Quân Từ liền kéo ta ra khỏi ngực hắn, nâng cằm ta để ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.

Hắn nhìn ta hồi lâu, có lẽ muốn xác nhận ta còn khóc không.

Trên gương mặt hắn, ta không thấy một tia tức giận.

Trong lòng không khỏi nghi hoặc — hắn biết ta là nam tử, chẳng lẽ không giận sao?

Đáp lại ta là cái ôm của Chu Quân Từ.

Hắn ôm ta vào lòng, vỗ về lưng ta, “Hoàng hậu mấy ngày tới không cần lo chính vụ, cứ nghỉ ngơi cho tốt.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

Rõ ràng hắn biết ta là nam nhân, sao lại không vạch trần?

“Làm sao vậy?”

Ta há miệng, lời đến môi lại chẳng biết mở lời ra sao.

Lặng đi một lát, đành khẽ lắc đầu.

Chu Quân Từ không nói ra, tức là muốn thay ta che giấu. Mà tiếp tục che giấu thì chỉ có lợi cho ta.

Nhưng… vì sao?

14

Giấy sao gói được lửa, thân phận nam tử của ta cuối cùng vẫn bị bại lộ.

Lão thái y kia đã nói ra ngoài.

Kinh thành rúng động, ai ai cũng biết đương kim hoàng hậu là… một nam nhân.

Triều thần bàn tán không ngớt, bách tính thì sửng sốt không thôi.

Thái hậu giận đến mức uống liền hai viên an thần mới không ngất tại chỗ.

Từ xưa đến nay, chưa từng có nam nhân nào làm hoàng hậu, trong mắt họ, chuyện này quả thực hoang đường.

Ai ai cũng cầu xin Chu Quân Từ phế bỏ ta, đánh chết ta, tru di cửu tộc.

Thế nhưng, phi tần hậu cung lại bất ngờ đồng lòng cầu xin tha mạng cho ta, nói chỉ có ta mới đủ khả năng cùng quân vương trị quốc.

Ta mê mê tỉnh tỉnh, tỉnh rồi mê, lo nghĩ quá độ, cảm thấy ngày tận số chẳng còn xa.

Chu Quân Từ đỡ ta dậy, thân mật dụi vào ta như thường.

“A Khanh, đến giờ uống thuốc rồi.”

Không hiểu sao, mắt lại cay cay, ta nhìn chén thuốc hắn đưa đến, quay đầu đi.

“Không muốn uống à?” Chu Quân Từ hỏi.

Ta há miệng, cổ họng khô khốc, “Ta không phải là Vệ Liên Khanh.”

Không nhìn vẻ mặt hắn, ta nói tiếp, “Vệ Liên Khanh là tỷ tỷ ta, người trấn thủ biên ải chống giặc là nàng.

“Còn ta chỉ là đệ đệ nàng, một kẻ ốm yếu vô dụng.”

Không gian rơi vào tĩnh lặng.

Ta siết chặt tay áo, muốn mở miệng cầu xin hắn, hãy vì công lao phụ thân và tỷ tỷ trung quân mà tha cho họ một con đường sống.

“Vệ Thanh Phù.”

Chu Quân Từ đưa mũi dụi vào má ta, “Trẫm gọi, chính là A Thanh đấy.”

Tim ta như bị đánh một cú thật mạnh, ta nhìn hắn, không tin nổi.

Hắn… sớm đã biết!

Không phải A Khanh, mà là A Thanh. 

Hắn vẫn luôn gọi là A Thanh – là ta!

Ta vẫn không dám tin, “Người… người đã sớm biết thân phận của ta?”

Có lẽ phản ứng của ta quá nực cười, Chu Quân Từ bật cười, véo má ta, nghiêm túc nói, “Trẫm đâu có ngốc.”

Scroll Up