Ta say mê sư huynh nghìn năm, nhưng trong mắt huynh ấy chỉ có tiểu sư muội.

Huynh ấy bị tâm ma khống chế, ta không tiếc thân mình mà hóa giải.

Nhưng đổi lại, ta chỉ nhận được những lời chất vấn trong cơn hỗn loạn.

Ta chật vật bỏ trốn, tuyên bố với bên ngoài rằng ta bế quan.

Không ngờ bụng ta lại ngày một lớn dần.

Sau đó, ta giả chết rời đi, chỉ mong cả đời này không còn tương phùng.

Nhưng khi tiểu bảo mới được nửa tháng, sư huynh lại tìm đến tận cửa.

Vị sư huynh trước giờ luôn thanh cao như gió mát trăng thanh, vậy mà lại trói chặt ta trên giường:

“Sư đệ, ta không cần biết đứa nghiệt chủng này là ngươi sinh với ai, chỉ cần ngươi chịu theo ta trở về, nó chính là người thừa kế đứng đầu Tiên tông.”

01

Ta nghĩ mãi không ra, đã ba ngày ba đêm trôi qua, mà tâm ma của sư huynh Yến Linh Tiêu vẫn chưa hóa giải.

Nếu còn tiếp tục, có lẽ ta sẽ trở thành phong chủ đầu tiên trong Thiên Diễn Tông chết vì hoan ái mất.

Ta vịn tường, cẩn thận xuống giường, hai chân mềm nhũn đến mức suýt đứng không vững.

“Sư—”

Bên tai chợt vang lên một tiếng thầm thì rất khẽ.

Lòng ta chấn động, lập tức nghiêng người đến gần, cố gắng nghe rõ Yến Linh Tiêu đang nói gì.

Nhưng cuối cùng, ta chỉ nghe được vài câu rời rạc:

“Đừng đi…”

“Vì sao… không chịu quay đầu nhìn ta?”

Ta cười tự giễu.

Tiểu sư muội Diệp Du Nhiên từ khi kết đan đã xuống núi lịch luyện, nghìn năm qua số lần trở về tông môn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Yến Linh Tiêu một mực nhớ mong người trong lòng, cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng Yến Linh Tiêu, đến khi nào huynh mới chịu quay đầu nhìn ta đây?

Ta đưa tay vuốt phẳng chân mày nhíu chặt của huynh ấy, chút tâm niệm âm u trong lòng bắt đầu trỗi dậy.

Nếu nhân cơ hội này giữ chặt huynh ấy, ngày ngày quấn quýt…

Nhưng suy nghĩ này vừa nảy lên đã bị ta mạnh mẽ bóp chết.

Ta sợ phải nhìn thấy ánh mắt chán ghét của Yến Linh Tiêu.

Bồi bạn ngàn năm mà ngay cả dũng khí tỏ lòng cũng không có.

Ta thở dài một hơi, đỡ huynh ấy dậy trị thương.

Thế nhưng, chân khí càng giao hòa, không khí trong động lại càng nóng rực.

Ta còn chưa kịp ngưng tụ băng hàn để hạ nhiệt, trước mắt bỗng tối sầm, lưng eo đập mạnh vào giá gỗ hoàng lê.

“Sư huynh—”

Lời chưa dứt đã hóa thành một tiếng kêu kinh hãi bị kéo dài.

Tâm ma lần nữa đoạt đi lý trí của Yến Linh Tiêu, cũng kéo ta vào một vòng triền miên mới.

Lần nữa tỉnh dậy từ cơn hỗn độn, Yến Linh Tiêu thần sắc giãn ra, chân khí trong cơ thể cuồn cuộn, khí thế càng lên một tầng.

Ta rốt cuộc cũng thở phào, kiếp nạn tâm ma lần này xem như hữu kinh vô hiểm mà vượt qua.

Nhưng viên đá lớn trong lòng còn chưa hoàn toàn rơi xuống, ta đã thấy khóe mắt Yến Linh Tiêu khẽ động.

Huynh ấy sắp tỉnh rồi!

Ta chẳng còn để tâm đến chuyện eo nhức chân mềm nữa, lập tức kết ấn thanh tẩy toàn bộ gian phòng, không dám quay đầu lại, chạy trối chết.

Vừa về đến Tu Di phong, ta lập tức phong bế mọi lối vào, truyền âm đến chấp sự tông môn, chỉ nói mình có điều ngộ đạo, cần bế quan một thời gian, bất cứ ai cũng không được quấy rầy.

Làm xong mọi thứ, ta mới có thể yên tâm tẩy rửa.

Nhưng vừa bước đến bờ suối nước nóng, ta đã phát hiện ra sự khác thường trên cơ thể.

Rõ ràng đã giao hoan nhiều như vậy, nhưng tay ta lại chẳng hề vương chút vết tích dơ bẩn nào, chỉ còn lại cảm giác thanh khiết khi nước suối lướt qua.

Ta tròn xoe mắt, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

Từng ấy dương nguyên, lại bị ta hấp thu sạch sẽ rồi?!

Lần đầu tiên, ta trách cứ nửa dòng máu lai lịch không rõ trong cơ thể mình.

Nhưng giờ có hối hận cũng đã muộn.

Ta thở dài, chìm xuống đáy suối, chỉ có thể âm thầm quan sát xem có điều gì khác thường không.

Cứ thế, ta bế quan suốt hai tháng trong thấp thỏm lo âu. Ngoài chuyện dễ buồn ngủ và thèm chua, cơ thể ta không có biến đổi nào khác, cuối cùng cũng có thể thả lỏng.

Nhưng con người không nên vui mừng quá sớm.

Đến tháng thứ ba, bụng ta vốn bằng phẳng lại nhô lên một độ cong nhỏ, cơ bắp rắn chắc cũng trở nên mềm mại.

Lúc này, ta mới bừng tỉnh nhận ra, những dị trạng trong ba tháng qua, chẳng khác gì triệu chứng của phong chủ Y yên khi mang thai!

2

Ta ép mình bình tĩnh lại, lấy từ nhẫn trữ vật ra bộ trường sam vốn định tặng cho tiểu sư muội mà mặc vào, sau đó hóa ra một phân thân, cuối cùng truyền âm đến Y phong.

Nghe nói ta bị chân khí nghịch hành khi bế quan, phong chủ Y phong đến rất nhanh: “Mạc Minh, không phải đệ bị chân khí nghịch hành sao? Vị tiên tử này là?”

Ta lắc đầu, nhanh chóng giải thích: “Sư tỷ, ta không sao cả. Chỉ là vị tiên tử này… nàng là cố giao thuở nhỏ của ta, nay gặp chuyện không may, phiền sư tỷ xem giúp nàng một chút.”

Thấy sắc mặt ta hồng hào, phong chủ Y phong không nghi ngờ nữa, nghiêm túc bắt mạch cho thân thể chính của ta.

Chốc lát sau, ta nắm chặt hai đơn thuốc, tiễn nàng ấy rời đi.

Chờ bóng dáng ấy khuất hẳn sau tầng mây, ta mới cúi đầu nhìn xuống bụng mình.

Scroll Up