“Tình cảm của tôi đối với anh ấy, ban đầu có lẽ không thuần túy giống như tình cảm dành cho cậu năm năm trước. Tôi bị ngoại hình của anh ấy hấp dẫn, thích gương mặt, vóc dáng, thích tính cách của anh ấy. Nhưng bất kể tôi thích điều gì, bản thân tình cảm đó không phải giả.”

“Còn về vốn, Tiêu Hồi chỉ muốn tôi, anh ấy không lấy dù chỉ một chút cổ phần.”

“Cậu cảm thấy so sánh cậu và anh ấy, cậu có điểm nào có thể thắng?”

“Trần Thụy, tôi không nhắc đến những chuyện này, chỉ là muốn giữ lại chút thể diện cho tình cảm tôi từng dành cho cậu. Tôi không ngốc như cậu tưởng.”

Ai tốt ai xấu, trong lòng tôi đã sớm có phán đoán.

Tiêu Hồi mới là lựa chọn đầu tiên của tôi.

Bất kể về tâm lý hay sinh lý.

17

Tôi tiễn Trần Thụy ra khỏi nhà họ Hạ.

Vừa quay đầu, đã đối diện với đôi mắt xinh đẹp của Tiêu Hồi.

Anh vươn tay về phía tôi. Tôi vui mừng tiến lên nắm lấy.

“Sao anh lại tới?”

“Đã sắp kết hôn rồi, dù thế nào cũng nên chính thức đến thăm nhà vợ.”

Anh lắc lắc bản hợp đồng sơ bộ trong tay.

Không chỉ đến thăm, còn mang theo nguồn vốn lên tới mấy trăm triệu.

Tôi hài lòng gật đầu.

“Ừ, Tiêu tổng quả nhiên ra tay hào phóng.”

“Không phải anh người mẫu nam ngực bự, nhan sắc như thần nữa sao?”

Mặt tôi đỏ lên.

“Anh đừng tưởng tôi không biết, có người còn lén nhảy thoát y vì tấm ảnh của tôi!”

Tiêu Hồi bất ngờ quay đầu, nhìn tôi chằm chằm hồi lâu.

Anh cười.

“Đã xem rồi?”

Tôi đắc ý ngẩng đầu.

“Vậy có hài lòng không?”

Đương nhiên hài lòng.

Không chỉ hài lòng, tôi còn vừa gặp đã yêu.

Hai người anh một câu tôi một câu đi vào trong sân.

Im lặng một lát, tôi đột nhiên hỏi:

“Chuyện vừa rồi, anh đều nghe thấy rồi?”

“Không hỏi tôi trước đây đã xảy ra chuyện gì sao?”

Tôi hơi thấp thỏm, sợ Tiêu Hồi tức giận.

Dù sao tính chiếm hữu mạnh của anh cũng không phải bí mật.

Nhưng lần này, anh chỉ siết tay tôi, đan mười ngón tay vào nhau.

“Quá khứ đã qua rồi, truy hỏi cũng không có ý nghĩa.”

“Thứ tôi muốn là tương lai bị tôi nắm chặt trong lòng bàn tay. Tâm ý của người trong tương lai mới là quan trọng nhất.”

Anh nói chân thành khiến tôi vô cùng cảm động.

Vì vậy tôi dùng đôi mắt long lanh nhìn anh.

“Cho nên Tiêu Hồi, anh có thể cho tôi xoa ngực lớn thêm một chút không?”

“Cầu xin anh đấy.”

Tiêu Hồi vừa rồi còn nghiêm túc bày tỏ về tương lai, sắc mặt lập tức thối hoắc.

“Hạ Kỳ, em thật biết phá hỏng bầu không khí!”

“Vậy có được không?”

“…Đợi tôi và chú Hạ nói chuyện hợp tác xong được không?”

“Hả? Nhưng tôi muốn ngay bây giờ.”

Tiêu Hồi liếc nhìn xung quanh, kéo cổ tay tôi, đè tôi lên giàn hoa bên cạnh.

Hơi thở nóng bỏng phả tới, xúc cảm trong lòng bàn tay mềm mại lại đàn hồi.

D /ục vọng của anh vừa chạm đã bùng lên.

Một nụ hôn kết thúc.

Tôi không nhịn được bật cười.

“Bảo bối, anh cũng dễ trêu quá rồi, đụng vào tôi rồi kìa.”

Tiêu Hồi đuổi theo còn muốn hôn thêm, bị tôi giơ tay đẩy ra.

“Đừng quậy, cho anh hôn thêm một cái.”

Anh còn chưa hôn đủ, nhưng người phía sau anh đã không chờ được nữa.

Ho khan hai tiếng.

Dọa Tiêu Hồi lập tức cứng đờ toàn thân.

“Ba, ba đừng dọa anh ấy nữa.”

Nhìn Tiêu Hồi trước nay xử lý mọi chuyện bình tĩnh tự nhiên, lúc này căng thẳng đến mức đi cùng tay cùng chân ngồi trên sofa, tiếp nhận sự thẩm vấn của cả nhà.

Tôi ngồi bên cửa sổ, không nhịn được bật cười.

Kết quả nhận được một ánh mắt đầy oán niệm của Tiêu Hồi.

Tôi chỉ có thể quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chậc, thời tiết ngực bự hôm nay thật đẹp.

— HẾT —

Scroll Up