Tôi lập tức hơi không vui.
“Tuy bây giờ chúng tôi đã chia tay, nhưng anh công khai ghét bỏ ngay trước mặt tôi như vậy, có hơi quá đáng rồi đấy?”
Anh ta vừa nhấp một ngụm rượu, nghe đến chia tay, lập tức phun toàn bộ ra ngoài.
“Hai người chia tay rồi?”
Rõ ràng là một người đàn ông hoàn chỉnh, lúc này lại phát ra giọng thái giám cao vút tám quãng.
Tôi dùng đôi mắt cá ch /ết liếc anh ta.
Không muốn nói chuyện.
“Tại sao chia tay? Anh ta sao có thể để cậu chia… khụ khụ, đồng ý chia tay?”
“Anh ta đề nghị hay cậu đề nghị? Anh ta chắc chắn không đề nghị, vậy là cậu đề nghị?”
“Vãi! Cậu đề nghị chia tay mà anh ta cứ thế để cậu nguyên vẹn đi ra ngoài, giỏi thật đấy, Hạ thiếu!”
Tôi hơi bực bội nhấp một ngụm rượu, sau đó lại nhấp thêm một ngụm.
Hết ngụm này đến ngụm khác trôi xuống bụng, chớp mắt đầu óc đã choáng váng.
Uống nhiều, tôi trở nên yếu lòng, tính tình cũng nổi lên.
Tôi hừ hừ bắt đầu gọi người:
“Tiêu Hồi…”
“Không phải kết hôn đã có người khác sao? Còn gọi tôi làm gì?”
Giọng nói quen thuộc nghiến răng nghiến lợi vang lên bên tai.
Tôi lập tức giống như sắc ma nhập vào người, ôm lấy vòng eo mạnh mẽ của anh, mặt bắt đầu dụi loạn trên lồng ngực lớn.
“Tiêu Hồi, tôi thích anh, rất thích anh…”
Hơi thở của người trước mặt vừa dịu xuống, đã nghe thấy nửa câu sau hoàn chỉnh của tôi.
“Rất thích bộ ngực lớn của anh…”
Cằm bị bàn tay lớn bóp nâng lên, đôi mắt mơ màng đối diện với gương mặt tuấn tú như thần linh.
Anh ghé sát tôi, nghiến răng nghiến lợi mắng một câu thô tục.
“Hạ Kỳ, tôi thật sự muốn làm em ch /ết trên giường.”
Đầu óc hỗn độn của tôi khựng lại.
Sau đó tôi không biết xấu hổ liếm khóe môi.
Khiêu khích nói:
“Đến đi, cho anh làm!”
07
Cơ thể tôi mềm như nước.
Eo mỏi chân đau. Người biết thì hiểu là uống say ngủ một giấc, người không biết còn tưởng hôm qua tôi chạy marathon.
“A, eo của tôi!”
Chỉ hơi động một cái, khu vực đặc biệt phía sau cũng bị ảnh hưởng.
Vừa đau vừa sưng.
Cơ thể dán sát phía sau vừa rắn chắc vừa nóng bỏng.
Cảm nhận được người trong lòng run lên, anh nhắm mắt vươn tay ôm lấy tôi, bắt đầu “an ủi” không biết mệt mỏi.
“Ưm, cút đi!”
Eo bị giữ chặt.
Anh cọ vào bên cổ tôi, giọng nói mang theo sự khàn khàn vì chưa tỉnh ngủ hoàn toàn.
“Bảo bối tham ăn thật đấy, ăn cả đêm vẫn chưa no sao?”
“Vậy chúng ta làm thêm lần nữa nhé?”
Tôi hét lên một tiếng.
Khi cơ thể lấy lại quyền tự chủ, đã đến giữa trưa.
Tôi sống không còn gì luyến tiếc, toàn thân đau nhức nằm trên giường.
Giống như thư sinh nghèo bị yêu tinh ăn sạch, hút cạn dương khí.
Còn anh lại giống như hồ ly tinh đã ăn no.
Cả một đêm, cả một đêm đấy!
Anh vậy mà mặt không đổi sắc đè tôi xuống, tiếp tục hôn không ngừng.
Tôi cảm thấy miệng và lưỡi đều không còn là của mình.
“Tiêu Hồi, hai chúng ta như vậy là không đúng. Hôm qua… hôm qua tôi uống say.”
Động tác hôn tôi dừng lại. Anh lạnh lùng cúi đầu nhìn tôi.
Đầu ngón tay thon dài lướt từ trên xuống dưới, qua từng tấc da thịt bị anh lưu lại dấu vết.
Mập mờ lại tràn đầy tính chiếm hữu.
Anh nói:
“Bảo bối định mang cơ thể đã bị tôi đánh dấu đi gả cho người khác sao?”
“Bảo bối bị một người mẫu nam như tôi ăn sạch, toàn thân trên dưới đều bẩn rồi, chắc sẽ bị người chồng tương lai ghét bỏ nhỉ?”
“Không bằng… bảo bối kết hôn với tôi đi. Tôi nhất định sẽ nuôi bảo bối từ trên xuống dưới thật no.”
Những đóa hoa đỏ non trên làn da trắng như tuyết, đỏ thẫm khác thường.
Giọng điệu anh âm u.
Nghe đến mức lông tơ trên người tôi dựng đứng.
“Tiêu Hồi, anh… anh đừng như vậy, tôi sợ.”
“Bảo bối, giữa việc được tôi cho ăn cả đời và bị tôi làm ch /ết, em chọn một.”
08
Tôi không có tiền đồ mà run lên.
Chỉ cảm thấy hôm nay e là không thể kết thúc yên ổn.
Hạ Kỳ à Hạ Kỳ, mày đúng là đáng ch /ết, tại sao không thể nhịn một chút, nhất định phải đi uống rượu?
Uống rượu thì cũng thôi đi, còn không có tiền đồ để người ta ngủ.
Đúng là đáng ch /ết!
“Tiêu Hồi, không phải tôi không muốn ngủ với anh. Tình cảm của tôi dành cho bộ ngực lớn của anh, anh cũng biết rồi đấy, nhưng nhà tôi thật sự cần vốn.”
Sắc mặt anh càng đen, nhưng vẫn mở miệng.
“Tôi cho em.”
Tôi đột nhiên ngẩng đầu, trừng lớn mắt.
Nhưng sau đó, tôi im lặng.
Tiêu Hồi bán thân làm người mẫu nam để nuôi tôi?
Không chỉ nuôi tôi, còn phải nuôi cả nhà tôi?
Vậy phải bán bao nhiêu lần?
…Tôi không nỡ.
Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi.
“Tiêu Hồi, anh rất tốt, là tôi không tốt. Vô dụng như vậy còn đến trêu chọc anh.”
“Nhưng anh phải tỉnh táo một chút. Anh chỉ thích ngủ với tôi, không thật sự thích tôi. Tiêu Hồi, chúng ta hoàn toàn kết thúc đi.”
Anh đứng dậy rời khỏi người tôi.
Chân trần đứng bên giường, tùy tiện kéo một chiếc áo sơ mi trắng mặc lên người.
Cơ bắp rõ ràng, lồng ngực căng phồng vẫn không ngừng tỏa ra sức quyến rũ.
“Em chắc chắn?”
Giọng nói của anh không còn sự mong đợi như vừa rồi, trở nên lạnh nhạt khác thường.
Khiến viền mắt tôi bất giác đỏ lên.
Tôi buồn bực gật đầu.
Là do mày tự chọn, anh ấy lạnh nhạt với mày một chút cũng là bình thường.
Làm bộ làm tịch cái gì?

