Tôi lấy hết dũng khí, hỏi xin cách liên lạc của mỹ nhân cao ráo trong quán cà phê hầu gái.

Đối phương cất giọng trầm khàn: “Tôi lớn hơn cậu.”

“Tôi đã trưởng thành rồi mà.” Tôi lẩm bẩm.

“Không phải nói về tuổi tác.”

“Cô nàng” vén váy lên, khẽ cong môi, chậm rãi nhấn từng chữ một:

“Hiểu, rõ, chưa?”

01

Tôi đã đến quán cà phê mới mở này liên tục nửa tháng.

Ngày ngày chăm chỉ xuất hiện, còn giống đi làm chấm công hơn cả nhân viên trong quán.

Lần nào cũng ngồi ở góc khuất nhất, hôm nay cũng không ngoại lệ.

“Ngài muốn uống gì ạ?”

Nhân viên mặc váy dài tiến lại gần, dáng người cao ráo, mảnh khảnh như một đóa diên vĩ trắng, lặng lẽ nở rộ.

Tôi luống cuống, dùng thực đơn che đi gương mặt đang nóng bừng.

Kỳ lạ thật.

Bình thường người này đâu có phục vụ bàn tôi.

“Tiểu Linh hôm nay nghỉ, nên tôi thay thế.” Đối phương như thể đọc được suy nghĩ của tôi, nhẹ nhàng giải đáp thắc mắc.

“Vẫn như mọi khi, cappuccino đúng không?”

“Vâng, đúng vậy.”

Tôi bị vẻ đẹp của cô ấy làm cho mê mẩn, chỉ biết gật đầu liên tục.

Đến khi cô ấy rời đi rồi, tôi mới tiếc nuối nhéo mạnh đùi mình.

Đáng ghét!

Cơ hội tốt như vậy mà lại quên hỏi tên.

Tôi buồn bã vô cùng, không nhận ra nụ cười thoáng qua trên mặt nhân viên kia.

02

“Mời ngài thưởng thức.”

“Cảm ơn.”

Khi cà phê được mang ra, tôi đang nhăn nhó gõ bàn phím liên tục, than thở với bạn bè: truyện tranh cần cập nhật, nhưng biên tập mới cứ bắt tôi sửa đi sửa lại, còn cắt bỏ mất đoạn tôi thích nhất.

Tôi rất bực bội, nhưng không biết phải làm sao.

Chốc lát sau, những ngón tay trắng trẻo, thon dài khẽ gõ lên mép bàn.

Tưởng mình gõ phím quá ồn, tôi lập tức ngẩng đầu định xin lỗi, nhưng lại cứng họng ngay tức khắc.

Khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy hương cà phê phảng phất trên người cô gái.

Đôi mắt trong trẻo và dịu dàng khẽ rủ xuống nhìn tôi. Những lọn tóc xoăn rũ xuống, như từng xoáy nước nhẹ nhàng cuốn lấy tôi.

Chính là nhân viên phục vụ ban nãy, quay lại cùng với một ly kem.

Thì ra trên ngực áo cô gái có đeo bảng tên, có lẽ do tôi không dám nhìn thẳng nên mới không phát hiện ra.

Tôi kìm nén sự phấn khích trong lòng, lặng lẽ ghi nhớ cái tên: Tịch Úc.

“Nhưng tôi đâu có gọi kem.”

“Quà tặng đấy.” Tịch Úc gật đầu, gọn gàng thu dọn khay. “Ăn đồ ngọt có thể giúp tâm trạng tốt hơn.”

Hả?

Lẽ nào nét mặt tôi biểu hiện rõ ràng đến vậy?

“Cảm ơn nhiều.”

Tôi lúng túng cảm ơn, rồi lại đơ người.

Đồng phục trong quán có phần chân váy xếp tầng như một chiếc bánh kem xa hoa. Mỗi khi cô ấy cử động, vạt váy nhẹ nhàng lay động, vô tình lướt qua mắt cá chân tôi.

Cảm giác ngưa ngứa ấy lan tỏa, khiến nhiệt độ trên người tôi tăng vọt.

Tịch Úc thấy tôi thất thần, hơi nhướng mày: “Sao thế? Không thích vị này à?”

“Thích.”

Mặt tôi đỏ bừng, trong lòng tự mắng mình:

Đúng là không biết xấu hổ!

Được người ta quan tâm đặc biệt, vậy mà còn suy nghĩ linh tinh.

03

Sau hai đêm thức trắng, cuối cùng tôi cũng kịp nộp bản thảo trước hạn chót.

Bước chân vội vã, tôi kéo theo cơ thể mệt mỏi lao đến quán cà phê.

Nhưng ngay trước cửa tiệm, tôi va mạnh vào ai đó.

Tôi loạng choạng lùi về sau, may mà có người kịp giữ lấy vai.

Hương thơm quen thuộc.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.

Là Tịch Úc.

“Xin lỗi, cậu không sao chứ?”

“Xin lỗi, đều tại tôi không nhìn đường.”

Hai người đồng thanh nói.

Tôi cố gắng kìm nén khóe môi để không nở nụ cười ngốc nghếch.

Hehe, tính ra thì cũng như ôm nhau rồi còn gì.

Chạm nhau, tuyệt quá!

Ngay lúc đó, một người phía sau đột ngột đẩy mạnh tôi: “Chướng mắt quá, đừng chắn lối.”

Đồng thời, bên tai vang lên lời nhắc nhở gấp gáp.

“Cẩn thận!”

Tôi chưa kịp phản ứng đã bị Tịch Úc kéo vào lòng.

Bộ não tôi tê liệt.

Cảm giác như cả đầu đều bốc khói.

04

Trong quán cà phê, tôi ngồi đờ ra, mãi không hoàn hồn.

Bởi vì khoảnh khắc được ôm lấy, thần Cupid chẳng những không dùng tên bắn tôi, mà còn cầm hẳn mũi tên, đâm xuyên người tôi một cách không thương tiếc.

Tôi thầm thề, hôm nay nhất định phải lấy hết can đảm để xin cách liên lạc của Tịch Úc.

Chiều muộn, quán cà phê chỉ còn lác đác vài vị khách.

Sau quầy bar, Tịch Úc yên tĩnh lau chùi cốc thủy tinh, vẻ mặt chuyên chú.

Ánh hoàng hôn trở thành ngọn đèn sân khấu tự nhiên, bao phủ anh trong quầng sáng ấm áp. Tóc xoăn bồng bềnh, viền tóc ánh lên sắc vàng óng ánh.

Chỉ có một lọn tóc trước trán ngang bướng vểnh lên, đung đưa mãi không chịu rủ xuống.

Một sự tương phản đáng yêu.

Tôi chăm chú nhìn dáng vẻ chuyên tâm làm việc của Tịch Úc, trong lòng dâng lên cảm giác bình yên đã lâu không có.

Nhưng sự bình yên này nhanh chóng bị phá vỡ.

Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống đất, vang lên âm thanh trong trẻo.

“Xin lỗi anh.”

“Muốn xin lỗi, chẳng phải nên có chút thành ý sao?”

Tôi nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Người đàn ông va vào tôi trước cửa tiệm lúc nãy đang cười nham hiểm, chỉ trỏ vào cô nhân viên cúi đầu liên tục trước mặt hắn.

Cô ấy ấm ức: “Tôi sẽ đền phí giặt khô cho anh, nhưng anh không thể chạm vào chân tôi!”

Bị những ánh mắt khinh bỉ xung quanh đâm thẳng vào lưng, gã đàn ông tức giận quát: “Nói bậy!”

Scroll Up