Ánh mắt hắn chạm vào tôi: “Có khách à? Sao không mời vào?”

Tôi siết chặt nắm đấm, quay đầu chạy đi.

Không nghe thấy đoạn đối thoại phía sau cánh cửa.

“Anh họ, anh mặc đồ vào được không?” Thư Tử Hạo nhíu mày.

“Em sợ cái gì, anh có thích đàn ông đâu, lại còn là em họ ruột, tội lỗi lắm.”

Anh họ cậu ta cười đầy ý vị: “Đó là Cố Mẫn đúng không? Đẹp trai ghê. Sao, còn chưa theo đuổi được à?”

“Ê, mà nói chứ, cậu ấy chưa từng gặp anh, nãy anh trần vai bước ra vậy, có khi nào bị hiểu lầm không?”

“Em nghĩ sao?”

“Vậy còn không mau đuổi theo đi.”

“Cậu ấy… không thích em.” Ánh sáng trong mắt Thư Tử Hạo vụt tắt, giọng nghẹn lại.

“Không thích đàn ông? Không thể nào.”

Thư Tử Hạo lặp lại lời anh họ: “Anh nói đúng, không thể nào.” Trong mắt cậu ta lóe lên điều gì đó.

Chạy ra khỏi chung cư, tôi cảm thấy tim mình nghẹn lại.

Thư Tử Hạo, cái đồ chó chết!

Còn nói thích tôi, lừa ai thế!

Mới nói thích tôi được bao lâu, đã tìm bạn trai rồi à?

Tôi tức tối giật cỏ ven đường.

Vậy là tôi vừa mới hiểu ra lòng mình… đã thất tình rồi sao?

11

Sao có thể chứ!?

Tiểu gia đây không phải loại nuốt giận vào bụng!

Chuyển người không kẽ hở hả? Đổi tình nhanh như chớp hả?

Ông đây đánh chết cậu!

Tôi quay đầu, lại trở về trước cửa nhà Thư Tử Hạo.

Rầm rầm rầm!

Hai mươi phút sau, tôi lại gõ cửa nhà cậu ta.

Cậu ta mở cửa, vừa thấy tôi thì mắt sáng lên: “Cậu—”

“Bốp!”

Tôi đấm một cú thẳng vào mặt.

Mẹ nó, dám chuyển người không kẽ hở với tiểu gia à.

Khoảnh khắc nắm đấm giáng xuống, tôi chợt nhớ ra… hình như là tôi từ chối cậu ta trước.

Tôi nói tôi không thích cậu ta…

Tôi chột dạ sờ mũi, đúng là quá bốc đồng.

Cậu ta chỉ là đổi tình hơi nhanh thôi, cũng đâu làm gì khác.

Nhưng thì sao!

Đánh rồi!

Thì làm sao!

Thư Tử Hạo ôm cái mũi chảy máu, đứng thẳng dậy, mặt đầy ấm ức: “Sao cậu tự nhiên đánh tôi?”

“Không phải như cậu nghĩ đâu.”

“Cậu vào đi…”

Cậu ta dè dặt nắm lấy tay áo tôi, kéo tôi vào nhà.

Người đàn ông lúc nãy đã mặc đồ chỉnh tề, ngồi trên sofa xem TV: “Chào?”

Thư Tử Hạo nhìn hắn, sắc mặt không tốt: “Giải thích.”

“Khụ khụ, cậu là Cố Mẫn đúng không? Giới thiệu một chút, tôi là anh họ của Thư Tử Hạo, ruột thịt nhé, kiểu có một phần tư huyết thống ấy.”

Hắn cười vô tâm vô phế.

Ngừng một chút rồi nói tiếp: “Giới tính nam, sở thích nữ.”

Tôi ngây người.

Hóa ra là anh họ…

“Anh họ…” tôi lặp lại hai chữ đó.

“Ê!”

Thư Tử Hạo trừng hắn, rồi quay sang tôi, vẻ mặt lập tức dịu lại: “Anh ấy là anh họ tôi, không phải—”

Cậu ta đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lời đến miệng lại dừng.

“Không phải cái gì?”

Tôi hỏi.

Thư Tử Hạo lắc đầu: “Không có gì.”

Thần sắc ảm đạm.

Anh họ thấy không khí không ổn, vội vàng chuồn: “Ờ thì… mẹ tôi bảo về nước phải qua gặp bà trước, tôi quên mất haha, tôi đi đây.”

Đến cửa còn quay đầu nói: “Tử Hạo, thầm thích người ta tám năm rồi, đã nói ra thì giải thích cho đàng hoàng đi nhé. Tôi đi đây!”

Con ngươi tôi co lại: “Tám năm gì cơ?”

12

Tôi túm cổ áo Thư Tử Hạo: “Tám năm là sao?”

Cậu ta mặc tôi túm, yết hầu khẽ động: “Cố Mẫn, tôi thầm thích cậu tám năm rồi.”

Thư Tử Hạo thích Cố Mẫn từ rất sớm.

Vừa đúng lúc dậy thì, hormone vừa nảy sinh.

Rất nhiều nam nữ sinh có cảm tình với nhau.

Thư Tử Hạo cũng có.

Chỉ là đối tượng là Cố Mẫn.

Hai người không phải lần đầu tắm chung.

Nhưng Thư Tử Hạo lại hoảng loạn.

Từ lúc đó, cậu ta biết xu hướng của mình.

Thế nhưng nghĩ đến việc ở bên những nam sinh khác lại thấy buồn nôn.

Phản ứng chỉ có với một mình Cố Mẫn.

Thích cũng vậy.

Cậu ta không dám để Cố Mẫn biết, sợ bị nói là ghê tởm.

Vốn tưởng quan hệ với Cố Mẫn rất tốt.

Ai ngờ sau đó không hiểu vì sao, Cố Mẫn nói hai người là kẻ thù không đội trời chung.

Lúc nào cũng tự cho là đối địch.

Chuyện gì cũng phải đấu.

Nhưng trong mắt Thư Tử Hạo, Cố Mẫn như vậy đáng yêu vô cùng.

Như thế cũng tốt, ít nhất ánh mắt Cố Mẫn đều đặt trên người cậu ta.

Cho đến khi Cố Mẫn nói: “Tôi không bao giờ thích cậu nữa!”

Cố Mẫn thật ra cũng từng thích mình!?

Cậu ta hoảng rồi.

Không được!

Không thích mình nữa sao được!

Thế là ngày hôm sau, quầng thâm mắt đậm đặc, cậu ta gõ cửa nhà Cố Mẫn.

Cậu ta nói: “Thử cũng không phải không được.”

Đừng không thích tôi.

Chúng ta thử đi.

Nhưng Cố Mẫn hiểu sai ý.

Tôi tưởng cậu ta nói thử giảng hòa, không làm kẻ thù nữa.

Hóa ra Cố Mẫn…

Không phải thích mình sao.

Thư Tử Hạo ánh mắt ảm đạm: “Cố Mẫn, cậu có thể nói tôi ghê tởm, có thể đánh tôi, tôi đều chấp nhận.”

Cậu ta tưởng tôi biết cậu ta thích tôi từ thời thiếu niên sẽ thấy ghê tởm.

Thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi hít sâu một hơi, một tay bóp cằm cậu ta, ép cậu ta nhìn mình: “Thư Tử Hạo, lúc nãy mở cửa thấy anh họ cậu trần vai, phản ứng đầu tiên của tôi là chua xót.”

“Cậu…”

Tôi không cho cậu ta ngắt lời: “Giống như uống giấm vậy.”

“Trước kia khi bên cạnh cậu có cả đám người vây quanh, phản ứng đầu tiên của tôi là, bên cạnh cậu chỉ có thể có mình tôi.”

“Việc gì cũng đấu với cậu, coi cậu là kẻ thù, là vì như vậy cậu sẽ để ý đến tôi nhiều hơn một chút.”

“Người khác đưa thư tình cho cậu, tôi thấy nghẹn.”

Scroll Up