“Tao biết, đúng là khó tin. Thư Tử Hạo đúng kiểu vua làm màu, không làm màu là khó chịu, lại còn ngầm ngầm kiêu ngạo, cái mặt lúc nào cũng cao cao tại thượng, nhìn là muốn đấm—”
Tôi còn định nói thêm một tràng xấu xa để làm nền cho lời khen phía sau, thì thấy ánh mắt Cương kỳ quái, sau lưng cũng lạnh lạnh.
Thêm cái bóng người trên mặt đất.
Tôi lập tức quay xe:
“Nhưng! Ngoài mấy cái đó ra thì cậu ta rất tốt! Chính trực, cẩn thận, làm việc tỉ mỉ, mấy cái này mày biết rõ mà!”
Tôi giả vờ quay đầu:
“Ơ? Cậu tới nhanh vậy à?”
Thư Tử Hạo vẫn mặt không cảm xúc, bỏ qua nụ cười gượng của tôi, chào Cương một tiếng.
Rồi ngồi xuống cạnh tôi, tự nhiên cầm nửa cốc bia trên bàn uống một hơi.
Tôi định cản vì đó là cốc tôi vừa uống, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.
Thôi, cậu ta còn không chê, tôi làm màu cái gì.
“Ha ha ha, có ngày thấy hai đứa mày giảng hòa đúng là kỳ tích, nâng cốc chúc mừng!”
06
Ba tuần rượu qua đi, tôi say không nhẹ.
Lờ mờ nghe thấy Cương nói nó tự về được, bảo Thư Tử Hạo đưa tôi về là được.
Tôi say quá, nghe thành “bảo Thư Tử Hạo đánh tôi là được”.
Lập tức ngồi bật dậy:
“Thư Tử Hạo, đồ lừa đảo! Không phải không làm tử thù nữa sao, sao còn đánh tôi? Hừ… ông đây… không… không sợ cậu… ợ—”
Cương cạn lời:
“Không ai đánh mày cả, tao nói Hạo ca đưa mày về.”
“Ồ.”
Nghe không ai đánh mình, tôi lại rúc vào lòng Thư Tử Hạo, mặc kệ cậu ta đỡ tôi đi.
Cậu ta đưa tôi về nhà cậu ta.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình không nằm trên giường mình.
Quần áo cũng bị thay!
Ai!?
Đệt, mất đoạn rồi.
Tôi đang một tay túm chăn, một tay đấm đầu mình thì Thư Tử Hạo bưng một cốc nước bước vào.
“Cậu thay đồ cho tôi à?”
“Ừ.”
Tôi lập tức thở phào. May không phải mất thân cho cô gái nào.
Hoàn toàn không nghĩ theo hướng khác. Trong đầu tôi, anh em tắm chung thay đồ là chuyện bình thường.
Thư Tử Hạo bảo tôi uống nước ấm. Tôi vừa uống vừa nhìn cậu ta.
“Môi cậu sao rách thế?”
Cậu ta nhìn chằm chằm tôi, mím môi, có vẻ không vui:
“Cậu uống đến mất trí nhớ rồi à?”
Tôi im lặng.
Cậu ta như có chút tủi thân:
“Cậu đập.”
Tôi gãi đầu cười gượng:
“Ha ha, thế à? Xin lỗi nhé, chắc tôi say quá. Cậu đừng để ý.”
Không lẽ tôi say xong quên mất hai đứa giảng hòa rồi lại đánh nhau?
Ánh mắt cậu ta sâu thẳm, mang theo thứ cảm xúc tôi không hiểu:
“Tôi đương nhiên không để ý.”
Sao thấy cậu ta kỳ kỳ.
Lần đầu tiên tôi thấy biểu cảm tủi thân trên mặt Thư Tử Hạo.
Uống nhầm thuốc à?
07
Cương nói muốn mời chúng tôi ăn cơm.
“Đột nhiên mời ăn làm gì?”
“Thì hôm qua ăn nướng không chính thức, hôm nay ăn đàng hoàng.” Cương cười gượng.
Sao nó cũng kỳ vậy?
Tôi chẳng để tâm, chỉ lo bóc tôm.
Phải công nhận quán hải sản này ngon thật.
Cương vừa ăn vừa cười:
“Hạo ca chăm sóc mày chu đáo ghê.”
Tôi lúc này mới nhận ra, Thư Tử Hạo vẫn luôn bóc tôm cho tôi, bản thân chẳng ăn mấy miếng.
Tự dưng hơi ngại:
“Cậu ăn đi, đừng bóc cho tôi nữa.”
Trên mặt cậu ta thoáng qua một tia… dịu dàng?
“Không sao, tôi không đói. Bóc nốt mấy con này rồi tôi phải đi dự một buổi báo cáo. Hai cậu cứ ăn.”
Cậu ta vừa nhận điện thoại, có báo cáo đột xuất phải tham dự.
Sau khi Thư Tử Hạo đi, Cương ghé sát lại, mặt đầy gian xảo.
“Giỏi ghê, hai đứa mày giấu kỹ thật. Nói đi, từ khi nào?”
“Cái gì từ khi nào?”
“Chẳng lẽ hai đứa không yêu nhau?”
Tôi sặc nước, đá nó một cái:
“Đệt mày nói gì vậy!”
“Đừng giả nữa.”
Cương nhất quyết cho rằng tôi và Thư Tử Hạo đang yêu nhau.
“Đừng giỡn nữa. Tao thích con gái. Với lại mày nhìn chỗ nào ra tụi tao yêu nhau?”
“Chưa yêu? Thế thôi vậy~”
Chủ đề qua đi, nhưng nụ cười đầy ẩn ý của Cương khiến da đầu tôi tê tê.
Về nhà, tôi càng nghĩ càng thấy sai sai.
Tôi và Thư Tử Hạo yêu nhau? Đùa quốc tế à?
Tôi trai thẳng 100%!
Nhưng nghĩ lại, Thư Tử Hạo đúng là đối xử với tôi tốt quá mức.
Là vì cậu ta nói muốn thử…
Thử!?
Tôi bật dậy.
Thử cái nào!?
08
Sáng hôm sau, tôi đứng trước cửa lớp chuyên ngành của Thư Tử Hạo từ sớm.
Lần đầu tiên tôi đợi cậu ta tan học.
Xung quanh cũng có người đợi. Tôi bồn chồn, lỡ giẫm lên chân một nam sinh.
“Xin lỗi nhé anh em.”
“Không sao.”
Cậu ta thuận miệng hỏi:
“Cậu cũng đợi bạn gái tan học à?”
Đợi bạn gái…
Không phải sao? Nghĩ kỹ thì Thư Tử Hạo mỗi lần đợi tôi tan học chẳng phải cũng giống mấy người đứng ngoài lớp chờ bạn gái sao!
Vừa thấy cậu ta ra, tôi kéo tay cậu ta đi luôn.
Phía sau còn nghe nam sinh kia lẩm bẩm:
“À, hóa ra đợi bạn trai à.”
Chân tôi trượt suýt ngã.
Tôi đi nhanh hơn.
Kéo cậu ta đến đình nhỏ bên hồ, Thư Tử Hạo còn quan tâm hỏi:
“Sao thế? Tâm trạng cậu không tốt à?”
Tôi nhìn chằm chằm cậu ta.
Khi cậu ta định đưa tay làm gì đó, tôi mở miệng:
“Hôm đó cậu nói thử cũng không phải không được. Cậu nói thử cái nào?”
Cậu ta nhíu mày, như không hiểu sao tôi hỏi vậy:
“Thì thử ở bên nhau đó.”
Nghe chính miệng cậu ta nói, tôi nổ tung:
“Cậu là kiểu kia à?!”
Cậu ta nhìn tôi rất lâu:
“Cậu nghĩ là thử cái nào?”
Giọng tôi khàn khàn:
“Tôi tưởng cậu nói thử giảng hòa, làm anh em! Ai biết cậu ôm cái ý đồ này!”

