Trần Cảnh hỏi, đưa tay ra định nắm lấy tay tôi.  

Tôi nhìn người kia, cậu ta giơ ngón giữa với tôi.  

Tôi nhướn mày, kéo tay Trần Cảnh lại, chỉ về phía đó:  

“Cảnh ca, cậu quen người đó không?”  

“Hắn vừa giơ ngón giữa với tôi.”  

Cậu ta: “…”  

Không ngờ đúng không? Ông nội mày có thù thì báo ngay tại chỗ. 

14

Cái tên nam sinh mặt mày u ám tên Lâm Tuấn đó vừa thấy Trần Cảnh xoay người đã lập tức chột dạ.  

Hắn dẫn cả đám người sau lưng nhanh chóng rời đi.  

Trần Cảnh kéo tay tôi ra khỏi chỗ đó, vừa đi vừa đáp:  

“Người không quan trọng, không cần biết làm gì.”  

Ra khỏi phòng tắm, tôi mới nhận ra trời lại mưa. Những hạt mưa nhỏ mịn, rơi xuống da lạnh lạnh.  

Trần Cảnh đưa tay chắn mưa cho tôi:  

“Đi nhanh lên, trời hạ nhiệt rồi, gió thổi dễ cảm đấy.”  

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, chạy theo cậu ấy về ký túc xá.  

“Thứ Bảy này, về nhà tôi một chuyến đi.”  

Trần Cảnh đột ngột  nói.  

“Hả?”  

Lời cậu ấy làm tôi bối rối đến độ không phản ứng kịp.  

Tôi định mở miệng từ chối nhưng trong đầu lại chưa nghĩ ra lý do hợp lý.  

Trần Cảnh đã lên tiếng trước:  

“Ba ngàn.”  

“Chốt!”  

Trời ơi, cậu ấy hào phóng vậy, thật khó để từ chối mà.  

15

Còn chưa đến thứ Bảy, trong trường đã rộ lên tin đồn Trần Cảnh là gay, còn có tôi với cậu ấy đang yêu nhau.  

Vừa nghe được tin đồn, tôi thấy trời đất tối sầm.  

Điều tôi lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra.  

Đáng nói là Trần Cảnh đang đi thi đấu, hai ngày nay không ở trường.  

Tôi chẳng có ai để bàn bạc.  

Tôi nhắn tin cho cậu ấy, tóm tắt tình hình hiện tại.  

Chủ yếu là hai kiểu lời đồn.  

Một là khẳng định chắc nịch:  

“Thật đó, mọi người không thấy à, Trần Cảnh đối xử với cậu bạn cùng phòng tốt lắm mà.”  

Hai là bán tín bán nghi nhưng sẵn sàng “đẩy thuyền”:  

“Thật không? Nếu thật thì tôi ship cặp này luôn.”  

“Trời ơi, tôi muốn ship lâu lắm rồi, kiểu lạnh lùng cấm dục và bạn cùng phòng đáng yêu dễ thương, hoàn hảo quá còn gì!”  

Không phải chứ, sao chẳng ai phản đối gì hết vậy?  

Xã hội bây giờ có thể chấp nhận như vậy luôn sao?  

Tôi xoa ngực, cảm thấy mình hơi cổ hủ.  

Không không, tôi cổ hủ cái gì chứ?  

Chuyện không rơi vào mình thì thấy không sao.  

Nhưng giờ tôi là người trong cuộc mà, khó chịu thật sự luôn.  

Trần Cảnh không trả lời tin nhắn, chắc cậu ấy còn bận thi đấu.  

Tôi nằm xuống giường, tâm trạng nặng trĩu.  

Không giải quyết được thì… ngủ một giấc cái đã.  

16

Sau khi tỉnh dậy, tôi liếc điện thoại, thấy Trần Cảnh gửi định vị.  

“Đến đây đi. Lần trước mưa, chưa mời cậu ăn cơm. Tối nay bù lại.”  

Tôi bật dậy, vò tóc, rồi khoác áo ra ngoài.  

Cơm nước gì đó không quan trọng, tôi chủ yếu muốn tìm cậu ấy để bàn bạc thôi, thật đấy.  

Theo định vị tìm đến nơi, là một phòng bao khá sang trọng.  

Nhưng chưa kịp bước vào, tôi đã nghe thấy một giọng nam bên trong:  

“Thẩm Sầm? Hắn là cái thá gì chứ?”  

Ý gì đây? Làm như tôi hết thời rồi, các người nghĩ tôi không biết cách đáp trả sao?  

Nói xấu tôi sau lưng đúng không?  

Tôi dừng chân ngoài cửa, đứng im nghe tiếp.  

Đợi mấy người nói xong, tôi sẽ vào và làm rõ chuyện này.  

“Trần Cảnh thích hắn? Không đời nào.”  

“Bạn cùng phòng thì hiểu mà, ngày nào cũng gặp. Tên Thẩm Sầm đó lại có cái kiểu lả lướt quyến rũ, Trần Cảnh nhất thời bị dụ dỗ cũng dễ hiểu thôi.”  

“Vả lại, trong giới này, mấy người cũng biết rồi đấy, Trần Cảnh chỉ đùa cợt hắn thôi. Không lâu đâu, chán là bỏ ngay, chờ mà xem.”  

Đệch, còn lôi cả Trần Cảnh vào đồn thổi.  

Tôi đẩy cửa phòng, ánh mắt lập tức khóa vào người đang đứng giữa đám đông nói chuyện hăng say.  

Âm thanh trong phòng khá ồn ào, tiếng đẩy cửa nhỏ không ai chú ý.  

Đến khi tôi bước đến trước mặt hắn, hắn mới nhận ra và híp đôi mắt say mèm nhìn tôi.  

Hắn chưa nhận ra tôi, nhưng tôi đã nhận ra hắn.  

Chính là tên Lâm Tuấn lần trước gặp ở nhà tắm.  

Tôi cầm ly rượu trên bàn, dứt khoát hắt thẳng vào mặt hắn.  

“Uống chút nước đái ngựa mà dám lớn tiếng. Còn nói thêm câu nữa thì cẩn thận mất mạng.”  

Scroll Up