Nhà họ Hạ tìm lại được con trai ruột.

Mọi thứ trong nhà đều là của cậu ấy.

Cậu ấy giơ tay chỉ một cái.

“Cái này cũng được sao?”

Là con nuôi, tôi nhìn đi nhìn lại phía sau.

Sau lưng tôi chẳng có gì cả.

Trong lòng tôi bỗng vùi vào một cái đầu, để lộ nụ cười rạng rỡ.

“Em muốn anh trai.”

1

Hơi ấm trong lòng khiến tôi trở tay không kịp.

Hạ Tễ Sơ là con trai ruột mà nhà họ Hạ tìm về, đã làm xét nghiệm ADN ba lần, là loại hàng thật giá thật.

Cậu bé mười lăm mười sáu tuổi, có một gương mặt cực kỳ xinh đẹp.

Trong mắt chứa đầy niềm vui sắp tràn ra ngoài, đôi mắt lại vừa to vừa tròn, giống như một con vật nhỏ đang làm nũng.

Đáng yêu lại đáng thương.

Cậu quá gầy.

Dưới lớp quần áo đã hơi cũ là cánh tay mảnh khảnh.

Lúc này đang ôm chặt lấy eo tôi.

Giọng nói rất trong trẻo.

Mắt cậu chớp một cái.

“Em muốn anh trai, có được không?”

Cậu đang hỏi tôi.

Tất cả ánh mắt đều chuyển sang.

Bảo mẫu trong nhà, quản gia, tài xế đưa cậu về, bác sĩ đã kiểm tra toàn diện cho cậu, cùng với cha mẹ nuôi của tôi.

Bàn tay cha mẹ nuôi nắm lấy nhau đang run lên, kích động đến mức nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Họ im lặng nhìn nhau một cái, đều có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Tôi cũng vậy.

Bởi vì tôi là con nuôi của gia đình này.

Là người mà mẹ trong lúc tìm kiếm Hạ Tễ Sơ, do âm sai dương lệch nên đã đưa về từ cô nhi viện.

Trong lúc đợi Hạ Tễ Sơ về nhà.

Cha mẹ hạ thấp giọng nói chuyện.

Họ lo lắng sau khi Hạ Tễ Sơ trở về sẽ có tâm lý bài xích tôi.

Bản thân thất lạc gần mười sáu năm mới trở về, trong nhà lại có thêm một người anh không có bất cứ quan hệ huyết thống nào.

Khi cậu không ở đây, có người đã hưởng thụ tình yêu thương của cha mẹ vốn thuộc về cậu.

Khi cậu chịu khổ, có người đã hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc vốn thuộc về cậu.

Tôi cũng rất căng thẳng.

Tôi cũng lo Hạ Tễ Sơ không thích tôi, ghét tôi.

Bởi vì tôi biết rất rõ cha mẹ nuôi yêu Hạ Tễ Sơ đến mức nào.

Họ chưa từng ngừng tìm kiếm, từng vuốt ve bộ quần áo nhỏ đã bạc màu.

Ngay cả tên của tôi cũng mang theo kỳ vọng tìm được cậu ấy.

Tôi tên là Hạ Tễ Hồi.

Mang ý nghĩa tìm Hạ Tễ Sơ trở về.

2

Tay tôi chậm rãi hạ xuống.

Chạm vào tấm lưng gầy đến lộ xương của cậu.

Bác sĩ nói cậu có hơi suy dinh dưỡng.

Những ngày trôi dạt bên ngoài, cậu sống không tốt.

Một cảm giác áy náy khó hiểu cuốn qua toàn thân tôi.

Hóa thành sự mềm lòng dành cho cậu và lòng biết ơn vì cậu chấp nhận sự tồn tại của tôi.

Tay tôi chậm rãi đặt lên đầu cậu.

“Được, có thể.”

Chỉ cần cậu bằng lòng, tôi chính là anh trai của cậu.

Trong mắt Hạ Tễ Sơ là sự mừng rỡ sáng rực.

Cậu kéo tay tôi, đối diện với đôi mắt đẫm lệ và sự thôi thúc muốn lại gần của cha mẹ, lại rụt rè dời mắt đi.

“Bé con, đến chỗ mẹ đi, để mẹ nhìn con có được không?”

Hạ Tễ Sơ nghiêng đầu nhìn tôi, thân thể lùi nửa bước ra sau lưng tôi.

Cha mẹ cầu cứu nhìn tôi.

Nếu không phải sợ dọa Hạ Tễ Sơ, họ đã sớm lao lên ôm người vào lòng rồi.

Tôi bóp nhẹ ngón tay cậu.

“Đây là ba mẹ, họ vẫn luôn tìm em, họ rất yêu em, cũng rất nhớ em.”

“Họ vẫn luôn chờ em trở về ngôi nhà này.”

Ánh mắt tôi cổ vũ.

Hạ Tễ Sơ mềm mại gọi một tiếng.

“Ba, mẹ.”

Cha mẹ không nhịn được nữa, nhào lên ôm cậu vào lòng, nhìn cậu thật kỹ.

3

Cả nhà đều rất tốt với Hạ Tễ Sơ.

File chống in lậu của bot Tiểu Hổ, tìm sách bằng robot chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không giẫm hố!

Nhưng Hạ Tễ Sơ chỉ dính tôi.

Tôi đi đâu cậu cũng muốn theo tới đó.

Buổi tối còn muốn ngủ cùng một phòng với tôi.

Cậu nói môi trường xa lạ, cậu sợ sẽ có người đột nhiên chạy ra đánh cậu.

Mắt cậu ngập nước.

Không còn cách nào, tôi đành phải kê thêm một chiếc giường trong phòng.

Cậu chỉ nghe lời tôi.

Những bữa ăn dinh dưỡng không quá ngon miệng nhưng cân bằng dinh dưỡng kia, không cần tôi trông, cậu cũng sẽ ngoan ngoãn ăn hết.

Ăn xong còn cầm đĩa trống tới tìm tôi.

“Anh, em ăn xong rồi, em ngoan không?”

Tôi khen cậu ngoan, còn phải thưởng cho cậu một cái xoa đầu.

Cha mẹ rất tò mò vì sao cậu lại thích tôi như vậy.

Tôi cũng rất tò mò.

Khi tôi hỏi Hạ Tễ Sơ, cậu hơi nhíu mày một chút.

“Anh quả nhiên không nhớ em nữa rồi.”

Hạ Tễ Sơ nói chúng tôi từng gặp nhau hai lần.

Ở cô nhi viện.

Tôi là người quyên góp.

“Anh còn cho em sáu viên kẹo, nói lần sau sẽ lại đến thăm em, anh nhớ ra chưa?”

“Anh luôn ba năm mới đến một lần, em vẫn luôn chờ anh. Vốn dĩ em tính rồi, còn phải một năm nữa mới có thể gặp anh.”

Trong mắt Hạ Tễ Sơ lóe lên ánh sáng mong chờ.

Nói thật, tôi hoàn toàn không nhớ.

Từ Hạ Tễ Sơ cho đến cô nhi viện mà cậu nói.

Không có chút ấn tượng nào.

Tôi bước ra từ cô nhi viện, từ khi hiểu chuyện một chút đã bắt đầu dùng số tiền tiêu vặt nhiều đến mức dùng không hết để tài trợ cho các cô nhi viện.

Tôi đã đi qua quá nhiều cô nhi viện, gặp quá nhiều đứa trẻ.

Tôi từng gặp quá nhiều gương mặt non nớt đáng thương, từng thấy quá nhiều ánh mắt mong chờ.

Hạ Tễ Sơ vẫn còn đang đợi câu trả lời của tôi.

Tôi đã tìm được nguyên do cậu thân thiết với tôi.

Tôi giả vờ suy nghĩ trong lòng một chút.

Làm ra vẻ bừng tỉnh.

“Hình như có chút ấn tượng, là đứa trẻ sạch sẽ xinh đẹp nhất trong đám người, đúng không?”

Hạ Tễ Sơ nhào vào lòng tôi, giọng bị ép đến hơi nghèn nghẹn.

“Ừm.”

4

Sau đó cậu càng dính tôi hơn.

Anh, anh, anh…

Cứ gọi một đường cho đến năm mười chín tuổi.

Lên đại học.

Vẫn là một đứa trẻ đặc biệt ngoan.

Sáng nay khi tôi đưa cậu đến trường, cậu còn vừa uống sữa vừa cười híp mắt nói với tôi.

“Anh, hôm nay tan học anh đến đón em nhé.”

“Em muốn đi ăn quán đồ riêng kia, em đã đặt chỗ rồi.”

“Nếu anh bận việc cũng không sao, em có thể hẹn bạn đi cùng.”

Ngoan ngoãn, nghe lời, lại hiểu chuyện.

Mà bây giờ, vừa qua trưa, tôi đã được thông báo đến trường.

Thầy giáo nói, Hạ Tễ Sơ đã đánh một bạn học vào bệnh viện.

Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.

Ai đánh ai?

“Anh Hạ, anh có đang nghe không?”

Tôi hít sâu một hơi.

“Hạ Tễ Sơ đâu?”

Tôi nhìn trong văn phòng, không thấy người.

Chỉ có phụ huynh đối phương bị thầy giáo ngăn lại, vẫn đang không ngừng la hét.

“Bất kể vì nguyên nhân gì, đánh người là không đúng, lại còn đánh con trai tôi vào bệnh viện.”

“Kiểu phụ huynh gì mới nuôi ra được đứa trẻ như thế.”

Thầy giáo ứng phó hai bên.

“Mọi người đừng kích động trước, xem video giám sát đã, sự việc cụ thể vẫn chưa rõ.”

“Bạn học Hạ đang xử lý vết thương ở phòng y tế, lát nữa bác sĩ trường sẽ đưa em ấy qua.”

Không phải chứ, Hạ Tễ Sơ cũng bị thương rồi?

Bị thương ở đâu, có nghiêm trọng không?

“Dựa vào đâu hai người đánh nhau, con nhà họ thì được đi bệnh viện lớn kiểm tra, còn em trai tôi chỉ bị đưa đến phòng y tế?”

“Lỡ có chuyện gì thì các người chịu trách nhiệm nổi không?”

Sự ồn ào kết thúc bằng một tiếng quát lớn của thầy giáo.

“Yên lặng hết, xem camera.”

5

Trong camera, là Hạ Tễ Sơ ra tay trước.

Nhưng người bị đánh lại khiêu khích trước.

Cậu ta tụ tập với vài nam sinh, mang vẻ mặt đắc ý dào dạt nói.

“Hạ Tễ Sơ chính là đồ phế vật.”

“Ngốc nghếch.”

“Gia nghiệp trong nhà đều bị thằng con nuôi kia cướp sạch rồi, vậy mà nó còn ở đây ngơ ngơ như Makka Pakka.”

“…”

“Thằng con nuôi kia vừa nhìn đã không phải thứ tốt lành gì, nói không chừng là con riêng do nhà họ Hạ tạo ra…”

Hạ Tễ Sơ nhấc chân đá người ta quỳ xuống đất, trở tay chính là một cú đấm vào miệng người kia.

Tiếp theo là năm phút đánh nhau thuần túy.

Hạ Tễ Sơ căng mặt không nói một lời, ra tay vừa nhanh vừa tàn nhẫn.

Khóe miệng bị đánh một cú cũng không chớp mắt.

Cho đến khi bị kéo ra.

Một người được đưa đến phòng y tế, một người bị khiêng đến bệnh viện.

“Hai vị phụ huynh thấy thế nào?”

Thấy cái gì mà thấy.

“Miệng nó tiện, nó đáng đời.”

“Anh nói chuyện kiểu gì vậy…”

Thầy giáo gọi chúng tôi đến hòa giải, chúng tôi chưa nói đã tan vỡ.

6

Trên xe về nhà, Hạ Tễ Sơ vẫn luôn lén quan sát sắc mặt tôi.

Mắt chớp chớp, thoáng cái đã đỏ một vòng lớn.

Giống như một chú thỏ con.

“Anh, em sai rồi.”

Tôi cũng từng tuổi trẻ bồng bột, ai mà chẳng có vài người muốn đánh.

Chỉ là tôi chưa từng đánh nhau.

Người kia rõ ràng là nhìn thấy Hạ Tễ Sơ mới nói những lời như vậy.

Rõ ràng là chủ động khiêu khích.

Nhà đó tôi biết.

Thời gian trước cạnh tranh cùng một dự án với Hạ thị, thua rồi.

Ở tuổi này của Hạ Tễ Sơ, bị người ta mắng là phế vật và đồ ngốc, không tức mới lạ, ra tay cũng bình thường.

Tôi xem video rồi, cũng kiểm tra rồi, là vết thương ngoài da.

Da Hạ Tễ Sơ trắng, khóe miệng tụ một vòng bầm xanh.

Tôi giả vờ dọa cậu.

“Sai ở đâu?”

Cậu mím môi.

Nửa ngày mới lí nhí ra một câu.

“Em… em cảm thấy em không sai.”

Tôi nén cười, giả vờ nghiêm túc nhìn cậu.

Cậu tức phồng má.

“Là nó mắng anh trước.”

“Em không cho phép người khác mắng anh.”

Tôi sững ra.

Là vì mắng tôi nên mới đánh nhau sao?

Hạ Tễ Sơ vẫn đang nói chuyện.

Miệng cậu mở ra khép lại.

Vẻ mặt mang theo phẫn nộ và bất mãn rất sinh động.

Thấy tôi cứ nhìn cậu, cậu lại biến về dáng vẻ ngoan ngoãn kia.

Ôm cánh tay tôi làm nũng.

“Anh, anh đừng giận.”

“Lần sau có người bắt nạt anh, em vẫn sẽ đánh nhau.”

Nắm đấm giơ lên, trên khớp ngón tay toàn là sưng đỏ.

Tim tôi đau nhói một chút.

Không biết là vì lời cậu nói, hay vì vết thương của cậu.

Tôi đưa tay chạm nhẹ.

“Có đau không?”

Cậu chớp mắt.

“Đau chết đi được, anh thổi cho em đi.”

7

Vừa vào cửa nhà, cha mẹ đã vây lên.

Vượt qua tôi, kéo Hạ Tễ Sơ lại.

“Bé con, sao lại thế này?”

“Anh con không phải nói con đánh người khác sao, sao bản thân cũng bị thương rồi?”

“Đưa con đi bệnh viện chưa? Mẹ xem xem, đều bầm rồi, răng có sao không?”

“Không được, mẹ gọi bác sĩ đến kiểm tra toàn diện cho con.”

Ba cầm điện thoại lên định bấm số.

Bị Hạ Tễ Sơ cướp lấy.

“Con không sao, con không đau chút nào.”

Cậu đắc ý nói đối phương bị mình đánh thảm thế nào.

Chọc cho cha mẹ bật cười.

Ba gương mặt có đường nét rất giống nhau.

Vừa nhìn đã biết là người một nhà.

Hạ Tễ Sơ thừa hưởng tất cả ưu điểm của cha mẹ, sinh ra một gương mặt đậm nét khiến người ta không dời mắt được.

Mang theo sức sống thanh xuân đặc trưng của tuổi này, rực rỡ như một mặt trời.

Tôi nghiêng đầu, nhìn thấy mặt mình trên tủ kính.

Hoàn toàn là kiểu nhan sắc nhạt khác hẳn.

Nhìn lâu, hình như còn có vài phần nhạt nhẽo.

Từng có người nói, hai đứa trẻ nhà họ Hạ.

Hạ Tễ Sơ giống mặt trời, tôi giống mặt trăng.

Mặt trời xuất hiện, mặt trăng sẽ mất đi ánh sáng.

Nơi có mặt trời, sẽ không ai tìm kiếm mặt trăng.

Trong lòng tôi nảy sinh một chút mất mát đến chính tôi cũng ghét bỏ.

Họ mới là người một nhà.

Nhưng tôi có tư cách gì để mất mát chứ?

8

Mẹ đưa tôi về nhà, là nhận nhầm người.

Bà tưởng tôi là Hạ Tễ Sơ.

Vì vết mực trên cánh tay tôi.

Mẹ nhào tới, chiếc váy liền xinh đẹp dính bụi đất, ôm tôi gọi một tiếng.

“Bé con, bé con của mẹ.”

Tôi được đưa về nhà họ Hạ.

Mẹ tắm cho tôi, dỗ tôi ngủ, kể chuyện cho tôi, đút cơm cho tôi, mua quần áo mới cho tôi.

Bà lần lượt xin lỗi tôi, nói là bà không tốt, hại tôi bị bảo mẫu trong nhà trộm đi.

Rõ ràng bà đã trả tiền chuộc theo yêu cầu, cũng không báo cảnh sát, vậy mà người kia vẫn không trả bé con của bà lại cho bà.

Vòng tay của mẹ rất ấm áp, nước mắt của mẹ rất nóng bỏng, tình yêu của mẹ rất rực cháy.

Tôi gọi bà: “Mẹ.”

Cả người bà đều run lên.

Scroll Up