Hoàng thượng ban cho ta một bát canh tránh thai.
Ta lạnh lùng cười một tiếng, hất đổ xuống đất.
Canh năm.
Lý công công đứng ngoài điện do dự gọi: “Hoàng thượng, đến giờ thượng triều rồi ạ.”
Thiếu niên bám lấy ta, vẫn còn ngái ngủ.
“Lý công công, hoàng thượng hôm qua mệt rồi, hôm nay không thượng triều nữa.” Ta nhẹ giọng, vỗ về tấm lưng gầy gò của thiếu niên.
“…Không được.” Thiếu niên mắt vẫn lim dim, trong lòng ta loạng choạng vươn tay bám lấy ta, “Không được, giang sơn này là do Cố khanh giành về cho trẫm… Trẫm phải giữ gìn thật tốt…”
Ta bỗng sững người.
Phải rồi, giang sơn này là ta giúp hắn tranh đoạt về.
Mà nay, đã như cách một đời.
—
Thiếu niên da trắng như sứ khoác lên mình triều phục rườm rà, oai nghiêm, trịnh trọng.
Kẻ năm nào còn lẽo đẽo theo sau ta, giờ đã trưởng thành. Ta hài lòng ngắm nhìn thiếu niên như cây ngọc mới lớn trước mắt, rồi khẽ thở dài.
“Hoàng thượng hôm nay còn ban thần canh tránh thai nữa không?”
Ta lười biếng nằm nghiêng trên giường, tùy ý lật giở cuốn Tôn Tẫn Binh Pháp trên đầu giường.
Bóng lưng hoàng đế nhỏ hơi khựng lại.
Ánh sáng hửng lên, thân hình thiếu niên đứng ở cửa điện, bị ánh sáng phản chiếu kéo dài mơ hồ trên nền đất.
Ta lắc đầu, tự cười nhạo mình, chờ mong gì câu trả lời chứ.
“Vậy thần, xin tạ ơn long ân trước.”
Thiên hạ đều nói, Cố Tiểu hầu gia là bậc tài trí mưu lược.
Bọn họ nói về ta.
Bậc tài trí mưu lược, nếu đứng trong triều là tể tướng, rời khỏi triều chính là tướng quân sa trường.
Nửa đời trước của ta, đúng là vừa làm tể tướng, vừa làm tướng quân, nhưng chẳng có gì đáng để kể.
—
Làm tướng, ta lập không ít chiến công, nhưng chủ yếu là để bí mật chiêu mộ một trăm tử sĩ giấu vào quân doanh, âm thầm trợ giúp hoàng đế nhỏ khi đó còn là Ngũ hoàng tử.
Làm tướng trong màn trướng, ta bày mưu tính kế, từng bước kéo hoàng thái tử và các hoàng tử khác khỏi vị trí tranh quyền, giúp hoàng đế nhỏ giành lấy thiên hạ.
—
Ta nâng đỡ hắn lên ngôi, đăng cơ xưng đế.
Năm đó, hắn vừa tròn mười lăm, còn ta phát hiện trên đầu mình đã có sợi tóc bạc.
—
Thiên hạ lại đồn, hoàng thượng muốn phong Cố hầu gia làm tể tướng.
Một nhóm khác phản bác, Cố hầu gia hành xử phóng túng, không xứng đảm nhận trọng trách này.
Mặc cho thế gian nghị luận, ta vẫn là ta, làm Cố Viễn hầu, không thăng không giáng.
—
Hoàng đế nhỏ tức giận ném tấu chương vào ta, mắt đỏ hoe: “Cố khanh, khanh có ý gì!”
Ta thong thả vuốt lại tấu chương, đưa trả hắn: “Hoàng thượng, vi thần muốn đến biên cương trấn thủ.”
Hàm răng hắn nghiến chặt, mắt trừng ta, nhưng đáy mắt lại lộ vẻ ấm ức.
Ta khẽ thở dài, bao nhiêu năm rồi, vẫn không chịu nổi bộ dáng này của hắn.
Ta đưa tay chạm lên gương mặt trắng như sứ, ngón tay lướt qua đuôi mắt hơi xếch tựa cánh bướm: “Hoàng thượng, người đã từng hứa với vi thần rồi.”
Biên cương ta chưa kịp đi, hiện tại ta lại quỳ trong cung của Ninh Thái phi.
“Cố hầu, ngươi có biết thế nào là lễ nghĩa liêm sỉ không?”
Ta xoa đầu gối như bị kim châm, cúi đầu cung kính: “Thần, không biết.”
“Ngươi!” Ninh Thái phi nghẹn một hơi trong ngực, mặt đỏ bừng, tay cầm chén trà ném về phía ta.
Không thể né.
Cũng né không nổi.
Trà nóng hắt thẳng vào mặt ta.
Ta buồn cười nghĩ, hôm qua ta vừa hắt một bát canh tránh thai, hôm nay liền nhận báo ứng sao?
Tiểu cô nương ngồi bên cạnh Ninh Thái phi hốt hoảng kêu lên, khuôn mặt nhỏ vốn đã đẫm nước mắt, giờ càng thêm đáng thương.
Dĩ nhiên, ta chỉ có thể gọi nàng là tiểu cô nương trong lòng, bởi vì ta đã nhìn nàng lớn lên.
Nhưng khi hành lễ, ta vẫn phải quỳ xuống gọi nàng một tiếng hoàng hậu.
“Cố hầu hành xử vô lễ như vậy, thật sự không màng thể diện nhà họ Cố nữa sao!”
Ninh Thái phi nghiêm nghị, đôi mắt hạnh trừng lớn.
Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua.
Năm đó, nàng cười hiền hòa, bóng gió nhờ cậy ta giúp đỡ Ngũ hoàng tử, dáng vẻ đó vẫn còn trong trí nhớ.
Ta nhịn không được bật cười: “Vi thần quả thật đang muốn dùng hành vi này để chọc giận phụ thân sống lại đây.”
Khóe môi ta nhếch lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn Ninh Thái phi, nhìn thấy sự bối rối thoáng hiện trong mắt nàng, nhìn thấy đôi mắt kia bắt đầu trốn tránh.
Ninh Thái phi tức giận đi vào nội điện.
Vậy nên bây giờ ta quỳ trước hoàng hậu.
Chỉ là, ta không rõ bản thân đang quỳ trước nàng với thân phận gì.
Thần? Đương nhiên có thể. Nàng là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, ta là hầu gia duy nhất còn sót lại của Cố phủ, ta nên quỳ nàng.
Thiếp? Cũng chẳng sao. Dù cách thức có khác, nhưng trong mắt người ngoài chẳng có gì khác biệt. Bát canh tránh thai kia chẳng phải đã nói rõ tất cả rồi sao?
Ta và hoàng hậu cùng hầu hạ quân vương. Nàng là thê, vậy ta là thiếp. Dù có là nam thiếp đi chăng nữa, ta quỳ nàng cũng là chuyện đương nhiên.
Chỉ là, ta tình nguyện quỳ, còn nàng thì không muốn nhận.
Hoàng hậu nhìn ta, nửa bên mặt đỏ rực vì bị bỏng, lại rưng rưng rơi thêm vài giọt nước mắt, sau đó cúi đầu xin phép Ninh Thái phi rồi lui xuống.
Giờ trong điện chỉ còn lại mình ta, trống trải, quạnh quẽ.
Ta đang quỳ trước ai đây?
Ta xoa đôi đầu gối đã mất đi cảm giác, thôi thì quỳ trước liệt tổ liệt tông nhà họ Cố vậy.

