Tôi thật sự thích Chu Vi Yến.
Tôi đau đầu xoa xoa trán, theo bản năng chối: “Không có.”
“Vậy nếu anh chưa từ bỏ, cho em cơ hội theo đuổi anh đi. Cuối tuần này đến dự tiệc sinh nhật em nhé.”
Nói xong, cậu ta nhét hộp cơm vào tay tôi rồi chạy mất.
Tôi quay đầu lại, thấy Chu Vi Yến đứng cách đó không xa, đang hút thuốc.
Đôi mắt anh bị khói thuốc che mờ, nhìn không rõ, nhưng cả người toát ra cảm giác áp suất thấp.
Anh bước tới trước mặt tôi, gảy tàn thuốc, hất cằm về phía đàn em vừa chạy đi.
“Cậu ta đang theo đuổi cậu?”
“Coi như vậy.”
“Cậu có ý với cậu ta không?”
“Tạm thời chưa.”
“Thế mà cậu vẫn nhận hộp cơm của cậu ta.”
Giọng anh gần như chất vấn, khiến tôi hơi khó chịu.
“Chuyện này hình như không liên quan đến cậu.”
Anh cười khẽ: “Cũng đúng.”
Rồi thản nhiên bước đi.
10
Tối đó, Chu Vi Yến không về ký túc xá.
Hôm sau, trên mạng nội bộ trường xuất hiện một bức ảnh.
Một cô gái rất xinh đứng cạnh anh, Chu Vi Yến cười tươi như gió xuân, hai người thì thầm to nhỏ.
Dưới bài đăng, mọi người bảo cô gái này là du học sinh nước ngoài.
Trong trẻo, xinh đẹp, vừa đến đã được phong là hoa khôi trường.
Chu Vi Yến từ bao giờ lại thân mật nói chuyện với ai như thế? Có vẻ “bông hoa trên núi cao” này sắp bị hái mất rồi.
Có người bảo họ đẹp đôi.
Có người than thở, mất đi một “ông chồng”.
Tôi cảm thấy trái tim mình càng lúc càng chua xót.
Nếu hôm qua chỉ là nghi ngờ mình động lòng, hôm nay đã chắc chắn không thể chối cãi.
Tôi thích Chu Vi Yến.
Đồ đàn ông tệ bạc, vội vàng đến thế.
Cả đêm không về ký túc xá.
Tôi trùm chăn ngủ vùi.
Trong cơn mơ màng, một bàn tay mát lạnh đặt lên trán tôi, dễ chịu vô cùng.
“Cẩn Niên, cậu sốt rồi, dậy ăn chút gì đi, tôi đi mua thuốc cho.”
Tôi mở mắt, thấy gương mặt đẹp trai của Chu Vi Yến.
Không phân biệt được là mơ hay thật.
Nghĩ đến những giấc mơ nóng bỏng trước đây, tôi hỏi: “Sao cậu không hôn tôi?”
Tay anh khựng lại: “Cậu nói gì? Sốt hỏng đầu óc rồi à? Nhìn xem tôi là ai?”
Đầu óc tôi tỉnh táo trở lại, nhận ra mình vừa nói bậy.
Mặt tôi nóng bừng.
Sợ anh biết mấy giấc mơ kỳ quặc của tôi, tôi đành nói: “Nhận nhầm người.”
Ngón tay anh co lại, rụt về: “Uống cháo đi. Nếu mệt thì đừng trèo lên trèo xuống, nằm trên giường tôi ngủ cũng được.”
Tôi nghĩ thầm, vậy chắc tối nay anh lại không về ngủ.
Càng nghĩ càng chua xót, chua đến mức mũi cũng cay cay.
Lúc xuống giường, anh lo lắng sờ mặt tôi: “Cậu khó chịu chỗ nào? Tự dưng khóc cái gì, tôi đưa cậu đi viện.”
Người bị bệnh đúng là dễ yếu đuối.
Tôi, một thằng đàn ông bảy thước, lại khóc vì chuyện cỏn con này.
Có gì to tát đâu, chẳng qua là thích một trai thẳng, mà trai thẳng còn sắp có bạn gái.
Tôi lau nước mắt: “Không cần, tôi ngủ thêm chút là ổn.”
Anh như mẹ già, lải nhải một tràng: “Đừng ngủ vội, đợi tôi mua thuốc về. Thay quần áo đi, ra mồ hôi rồi. Tắm thì đừng tắm, muốn thì lấy khăn lau người là được.”
“Biết rồi, cậu dài dòng quá.”
Nói thêm nữa, tôi lại khóc mất.
Anh lập tức cầm ô đi mua thuốc.
Lúc trở về, tôi đã ăn gần hết bát cháo, uống thuốc xong.
“Tôi lên giường ngủ đây, không thì tối nay cậu ngủ đâu?”
“Không cần, tối nay tôi phải ra ngoài.”
Quả nhiên không ở ký túc xá.
Tôi chui vào chăn, ngửi mùi hoa lan nhè nhẹ: “Vậy tôi không làm lỡ việc của cậu chứ?”
“Không, vẫn chưa đến giờ hẹn. Có chuyện gì thì nhắn WeChat, nếu tôi không thấy thì gọi điện.”
Tôi không kìm được hỏi: “Chu Vi Yến, cậu đối với ai cũng ngoài lạnh trong nóng, chu đáo thế này à?”
“Không phải.”
Rồi tiếng đóng cửa vang lên.
11
Tối đó, trong mơ, tôi bị Chu Vi Yến nhốt trong một căn phòng lạ.
Anh ôm tôi, hôn lên vành tai tôi.
“Sao cậu lại để người khác theo đuổi cậu?
Còn nhận hộp cơm của cậu ta, còn nói không liên quan đến tôi.
Cậu biết tôi giận thế nào không?
Lúc đó, tôi chỉ muốn kéo cậu lại hôn, để cả thế giới biết mối quan hệ của chúng ta, cậu là của tôi, không ai dám nhòm ngó.”
Tai tôi ngứa ngáy, né tránh: “Chu Vi Yến, cậu nói nhiều quá.”
“Nếu không phải cậu đang bệnh, cậu nghĩ tôi sẽ tha cho cậu? Còn chuyện nhận nhầm người, cậu nhầm tôi với ai, đàn em của cậu à?”
Tay anh ôm eo tôi càng siết chặt.
“Không nhầm, tôi lừa cậu, cậu làm tôi khó chịu.”
Tôi né ra xa một chút, anh kéo tay tôi xuống…
“Bùi Cẩn Niên, đừng nhận lời theo đuổi của ai khác.
Nếu không, tôi không tha cho cậu.”
12
Bệnh khỏi, tiệc sinh nhật của Cố Tuyên cũng đến.
Nghĩ đi dự sinh nhật người ta, ít nhất phải chọn một món quà.
Lúc đi dạo ở trung tâm thương mại, tôi đụng phải Chu Vi Yến, đang đi cùng cô gái trên mạng nội bộ.
Tôi định giả vờ không thấy, lặng lẽ đi vòng qua.
Nhưng Chu Vi Yến gọi tôi trước: “Bùi Cẩn Niên.”
Tôi đành nở nụ cười giả tạo, bước đến: “Trùng hợp thật.”
“Cậu đến trung tâm làm gì?”
“Hôm nay sinh nhật Cố Tuyên, cậu ta mời tôi dự tiệc, tôi định chọn quà nên ra đây xem.”
Nụ cười trên môi anh khi thấy tôi bỗng chốc biến mất: “Cố Tuyên là thằng nhóc đưa cơm cho cậu hôm nọ?”
Tôi gật đầu, vội nói: “Thôi, không nói nữa, nói thêm là muộn mất.”
Tôi đi ngay, cuối cùng chọn một mặt dây chuyền bình an, giá không đắt.

