Vừa nãy chẳng phải còn không muốn tôi ở lại nhà sao?

Con người đều thay đổi nhanh như vậy à?

Nhưng… tôi thích.

Vợ không ghét tôi nữa rồi!

Đôi tai trên đầu tôi khẽ động đậy, hơi ngứa ngáy.

“Đi tắm.”

Văn Hàn nói xong câu này liền quay người muốn về phòng mình.

Nhưng thấy tôi đứng im không động, anh ấy đành dừng lại, hơi bực bội hỏi:

“Sao còn chưa đi?”

Tôi có chút ngượng ngùng, nắm chặt vạt áo.

“Tôi không có quần áo khác để mặc, với lại… vợ à, tôi không biết dùng mấy thứ này.”

Dù sao thì lúc tắm ở suối trên núi, đâu cần mặc quần áo, cũng không cần mấy cái chai lọ kỳ quái này.

Thần Núi gia gia từng nói, không hiểu thì phải hỏi, còn hơn là làm sai rồi gây phiền phức cho người khác.

Văn Hàn bực bội xoa tóc mình.

8

Ném lại một câu: “Đợi đó.”

Rồi vào phòng ngủ.

Không lâu sau, anh ấy cầm quần áo mới đi ra.

“Mặc cái này.”

Văn Hàn ném quần áo vào lòng tôi, rồi mặt lạnh tanh đi vào phòng tắm.

Sau đó lại mặt lạnh tanh chỉ cho tôi cách dùng mấy thứ kia.

Thật thần kỳ.

“Học được chưa?”

Văn Hàn nghiêng đầu nhìn tôi.

Dù tôi vẫn còn mơ mơ hồ hồ, nhưng tôi có cảm giác nếu tôi nói chưa học được, anh ấy có thể lập tức đá tôi ra khỏi nhà.

“Học được rồi!”

“Được, tắm xong thì ra đây, tôi có chuyện muốn nói.”

“Vâng, vợ.”

Khi tôi đội mái tóc ướt sũng bước ra,

Văn Hàn nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

Cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ kéo tôi ngồi xuống ghế.

Rồi lấy khăn, dùng sức lau đầu tôi.

Lau đến mức đầu tôi quay quay choáng váng.

Sau đó lại lấy ra một thứ kỳ quái khác.

Khoảnh khắc bật lên, cảm giác nóng nóng làm tôi theo phản xạ muốn né tránh, nhưng lại bị Văn Hàn một tay túm lấy cổ.

“Đừng né, không làm cậu bị thương đâu.”

Được rồi.

Thật ra tôi không sợ.

Tôi sao có thể sợ chứ?

Chỉ là hơi kỳ lạ thôi.

Tay Văn Hàn đột nhiên khẽ chạm vào tai tôi.

“Nóng không?”

“Không… không nóng.”

Chỉ là… rất lạ.

Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc tôi tự sờ tai mình.

Khi thứ kỳ quái kia được cất đi, mặt tôi đã đỏ bừng.

“Muốn ở lại cũng được, nhưng… không được gọi tôi là vợ nữa, cũng không được nói mấy lời kỳ quái đó, hiểu chưa? Làm được thì ở lại, không làm được thì cậu về—”

“Làm được!”

Dù không hiểu lắm, nhưng tôi nhất định phải ở lại!

9

Sáng hôm sau tôi dậy rất sớm.

Dọn dẹp, lau chùi nhà cửa một chút.

Dù nhiều năm không có người ở, nhưng trước khi Văn Hàn về chắc đã thuê người dọn qua rồi.

Còn lại chỉ là mấy chi tiết nhỏ thôi.

Khi tôi làm được một nửa, Văn Hàn cũng thức dậy.

“Thật ra… cậu không cần làm mấy việc này đâu.”

Tôi theo phản xạ trả lời:

“Không sao, đây là việc người chồng nên làm mà.”

Vừa quay đầu lại, liền đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Văn Hàn.

Chết rồi.

“Tôi sai rồi.”

“Lần sau không được gọi như vậy nữa.”

Tôi vội vàng che miệng lại.

Xem ra Văn Hàn rất để ý mấy chuyện này.

Nhưng không sao.

Gọi thế nào không quan trọng, chỉ cần vợ là của tôi là được rồi.

Sau khi Văn Hàn thu xếp xong, anh ấy bắt đầu cùng tôi làm việc.

Trong nhà cũng chẳng có gì để dọn nhiều, chủ yếu là bụi bặm.

Nhưng làm được một lúc, trong lòng tôi lại nảy sinh nghi hoặc.

Tại sao… Văn Hàn lại một mình trở về?

Phải biết rằng hồi nhỏ, Văn Hàn được cưng chiều như bảo bối.

Đi đến đâu cũng có người theo.

Người nhà họ Văn cũng luôn ở bên anh ấy.

Dù bây giờ anh ấy đã lớn, nhưng cũng không đến mức một mình quay về chứ?

Tôi nghi ngờ, nhưng không dám hỏi nhiều.

Dù sao thì tính khí của Văn Hàn bây giờ thật sự không tốt.

Cứ như vậy, tôi ở lại nhà Văn Hàn.

Làm gấu trúc đỏ và làm người, cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Văn Hàn nấu cho tôi rất nhiều món ăn của loài người.

Món nào cũng ngon.

Mỗi lần anh ấy thấy tôi ăn vui vẻ như vậy, đều nghi hoặc hỏi:

“Trước đây cậu chưa từng ăn mấy thứ này à?”

Tôi thỏa mãn lắc đầu.

“Chưa từng, trên núi không có mấy thứ này.”

Dù sao thì cũng chẳng có con vật nào lại đi nấu chín đồ ăn rồi mới ăn cả.

Nhưng Văn Hàn thì có.

Vợ đúng là vừa chu đáo, lại còn rất giỏi giang nữa.

10

Điều khiến tôi có chút không vui là ông Thần Núi đã rất lâu rồi không xuất hiện.

Tôi muốn nói với ông ấy tin tốt này, nhưng lại không biết phải đi đâu mới có thể tìm được ông.

Còn đôi tai và cái đuôi của tôi, vẫn không thể giấu kín được.

Cũng không biết có phải vì tôi thật sự quá vô dụng không.

Nhưng hình như Văn Hàn rất thích tai và đuôi của tôi.

Tôi thường xuyên thấy anh ấy nhìn chằm chằm vào tai và đuôi tôi.

Nhưng mỗi khi tôi chủ động lại gần, muốn để anh ấy sờ thử, anh ấy lại giả vờ như không hứng thú, né tránh.

“Ai thèm sờ, tôi chỉ lo người khác nhìn thấy, sẽ coi cậu là yêu quái thôi.”

“Nhưng tôi vốn dĩ là yêu quái mà.”

Văn Hàn không nói gì nữa.

Anh ấy có chút thẹn quá hóa giận, dùng tay đẩy đầu tôi sang chỗ khác.

“Tóm lại, không được làm như vậy nữa, cũng không được để người khác chạm vào tai và đuôi của cậu, hiểu chưa?”

Tôi đương nhiên sẽ không cho người khác rồi.

Nhưng Văn Hàn đâu phải người khác.

“Biết rồi.”

Ngoài mấy phiền não này ra, cuộc sống dưới núi của tôi trôi qua rất vui vẻ.

Chỉ là… Văn Hàn hình như không vui lắm.

Anh ấy dường như lại bị bệnh.

Scroll Up