Dù chưa từng gặp trực tiếp, nhưng mỗi khi nghe giọng anh ấy qua tin nhắn thoại, tôi luôn tưởng tượng rằng anh ấy hẳn là một chàng trai trẻ trung, điển trai, phóng khoáng.
Y thích giày sneaker, thích chơi bóng rổ, giỏi thể thao, thậm chí còn rất được yêu thích.
Thỉnh thoảng anh ấy gửi ảnh những đôi giày hàng chục triệu mới mua, vô tình để lộ gu thời trang tinh tế và điều kiện kinh tế tốt.
Nếu tôi bận học mà quên ăn cơm, anh ấy sẽ đặt đồ ăn giao đến tận nơi.
Hơn nữa, toàn là món tôi thích.
Có lần tôi thắc mắc: “Sao anh biết địa chỉ của em?”
Anh ấy im lặng một lúc rồi trả lời: “Em từng nói với anh mà.”
“Em có nói à?”
“Có nói.”
Tôi hơi nghi ngờ, nhưng rất nhanh đã bị chủ đề khác của Y thu hút.
Hai tuần trôi qua, tôi dần cảm thấy mình không chỉ có một mối quan hệ online, mà như thể thật sự có một người bạn trai ngoài đời.
Và nhờ Y, truyện của tôi leo lên nhiều bảng xếp hạng trên diễn đàn Hoa Thị, lượng yêu thích tăng vùn vụt.
Luôn ghi nhớ công ơn của người đào giếng, một hôm sau bữa tối, tôi chủ động gửi cho bạn trai online một sticker đáng yêu.
“[Thả một cái rắm cũng có hình dáng tình yêu.jpg]”
Một lúc sau, Y mới trả lời.
“Nãy anh bận đánh bóng, có chuyện gì à?”
Tôi đỏ tai, bắt đầu lấy lòng.
“Chồng ơi, để em đặt đồ ăn bồi bổ cho anh nha.”
“Muốn địa chỉ của anh à?”
Sợ bị hiểu lầm là kẻ biến thái có ý đồ xấu, tôi vội nói anh cứ đặt đi rồi tôi thanh toán cũng được.
Không ngờ Y gửi thẳng một địa chỉ đến.
XX thành phố, XX đại học, ký túc xá nam tòa 3.
Tay tôi cứng đờ khi định copy địa chỉ.
???!!!
Ơ, sao bạn trai online lại học cùng trường với tôi?
Lại còn ở ký túc xá nam ngay cạnh tôi nữa?!
9
Việc bạn trai online là đồng môn khiến tôi như bị sét đánh giữa trời quang.
Mãi lâu sau, bộ não đơ cứng của tôi mới hoạt động trở lại, khó khăn lắm mới sắp xếp được suy nghĩ.
Vậy nên, ngay khi thấy ảnh của tôi, Y đã biết tôi là ai, thậm chí còn biết cả địa chỉ đặt đồ ăn của tôi.
Tôi tuyệt vọng thở dài một tiếng, chậm rãi vùi mặt vào gối.
Xong đời rồi…
Hình tượng cao lãnh thanh lãnh bấy lâu sắp sụp đổ, ngày mai trên diễn đàn trường và các nhóm chat chắc chắn sẽ toàn là bài đăng hóng hớt vụ tôi bị ép công khai xu hướng tính dục.
Các bạn học khác sẽ nghĩ gì về tôi đây…
Đing!
“Thiên nga nhỏ, đồ ăn tôi đặt đâu rồi? Nửa tiếng rồi đấy.”
Tôi xấu hổ đến đỏ bừng mặt, mang theo chút ý trách móc mà chất vấn anh ta.
“Thì ra cậu là đồng môn của tôi.”
“Vậy lúc nhìn thấy ảnh tôi, cậu đã nhận ra tôi rồi đúng không? Cậu đồng ý hẹn hò online với tôi có phải còn có mục đích khác không?”
Y im lặng một lát, rồi chậm rãi gửi qua một ảnh chụp màn hình.
Một danh sách đầy ắp lời mời kết bạn.
Dày đặc, từ avatar có thể thấy có cả nam lẫn nữ.
【Nam thần, cho tôi một cơ hội đi~】
【Hẹn hò không?】
…
Tin nhắn xác nhận một cái táo bạo hơn cái kia, thậm chí có mấy cái còn không thể đọc nổi.
Như thể đang nói: Nhìn đi, một người được săn đón như tôi thì có lý do gì mà phải đùa giỡn cậu chứ?
Lần này, tôi càng đơ hơn.
10
Tôi cầm điện thoại, hoàn hồn lại, rồi thò đầu ra hỏi cô bạn cùng phòng đang xem phim.
“Có nam thần nào trong trường mình mà cả nam lẫn nữ đều mê không?”
Bạn cùng phòng lập tức tạm dừng video, hăng hái tóm tắt cho tôi:
“Giang Khải bên khoa Vật lý, kiểu lạnh lùng cấm dục, mỗi lần nhìn thấy cậu ấy là tôi chỉ muốn quỳ xuống hát Chinh phục.”
“Chu Dịch Nhiên khoa Toán, sát thủ tình trường, ngoài lăng nhăng ra thì không có khuyết điểm nào khác.”
“Vương Kỳ bên ngành Truyền thông số, đại lão chính hiệu, nhưng mà cậu ấy không còn độc thân nữa rồi.”
“À đúng rồi, còn Tề Ngôn! Đúng chuẩn ‘nam thông nữ sát’, nhưng vì có bạch nguyệt quang nên sống rất chuẩn mực.”
…
Tôi nhanh chóng suy xét xem ai trong số những nam thần này có khả năng là Y.
Cuối cùng, ánh mắt tôi bất giác dừng lại trên cái tên Tề Ngôn.
Y gọi tôi là ‘thiên nga nhỏ’, hôm nay trong căng-tin Tề Ngôn cũng gọi tôi là ‘thiên nga nhỏ’.
Y sống ở tòa ký túc xá bên cạnh, hình như Tề Ngôn cũng ở đó.
Mỗi lần học môn tự chọn, chỉ cần tôi nhắn tin cho Y, điện thoại của Tề Ngôn ngay lập tức đổ chuông.
Thậm chí, tôi còn cảm thấy giọng nói của cậu ấy có chút giống Y.
Hàng loạt sự trùng hợp khiến tôi rùng mình.
Không thể nào… không thể nào đâu, đúng không?
Tôi cố đè nén sự kinh ngạc, khó khăn hỏi bạn cùng phòng một câu:
“Vậy cậu nghĩ Tề Ngôn có thích thầm tớ không?”
Bạn cùng phòng khựng lại một giây, sau đó cười gian mấy tiếng.
“Tớ không biết cậu ấy có thích cậu không, nhưng tớ chắc chắn là cậu sẽ bị kiểm soát đến thảm luôn.”
“Cậu tốt nhất nên lên siêu thoại của trường mà xem bài viết ghim trên đầu đi.”
Tôi bán tín bán nghi mở siêu thoại của trường.
Bài viết đứng top có tiêu đề: ‘Năng lực nào của Tề Ngôn là đỉnh nhất?’
Bình luận hot nhất chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
Sức bền đỉnh cao.
Bình luận này đã kéo theo cả nghìn lượt reply, mỗi câu đều chẳng có tí giới hạn nào.
Cảnh tượng gà gáy khắp nơi.
Tôi tuyệt vọng cất điện thoại đi.
Có khi nào tôi nên bỏ học ngay trong đêm không?
Nhưng rồi trong khoảnh khắc lóe sáng, tôi chợt nhớ ra một chuyện, nhíu mày lại.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì mấy người này đều đã có bạn gái rồi mà?
Tề Ngôn đang quen với bạch nguyệt quang của cậu ấy, ba người còn lại cũng được đồn là đã có bồ trên group hóng hớt của trường.
Có bạn cùng phòng làm loa phát thanh, ít nhiều tôi cũng nghe phong phanh.
Không thể nào lại có một tên tra nam vừa yêu đương công khai, vừa lén lút yêu đương online với tôi đấy chứ?
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thậm chí còn hoài nghi liệu mình có đang bị biến thành ‘bé ba’ hay không.
11
Sau khi nảy ra ý nghĩ chó má đó, mấy ngày tiếp theo, khi trò chuyện với người yêu online, tôi không còn hứng thú gọi là “chồng” nữa.
Thậm chí còn có ý định chặn luôn người này.
Tâm trạng bực bội không tả nổi.
Nhưng tôi lại sợ cậu ấy lật mặt bóc phốt tôi, khiến bạn bè xung quanh nhìn tôi bằng ánh mắt khác, nên đành tỏ vẻ như không có gì.
Hậu quả kéo theo là trình độ viết cảnh H của tôi lại tụt dốc thê thảm.
Bình luận toàn mắng chửi.
[Hôm nay cảnh này khô khan quá, đọc xong tôi y như ông chú trên tàu điện nhìn điện thoại vậy, đây mà cũng là truyện đứng bảng xếp hạng à?]
[Bỏ truyện! Trước kia chắc tác giả thuê người viết hộ đúng không?]
[Tác giả ơi, nếu không viết được thì đổi nghề hốt cứt đi.]
Khi tôi đang rối bời, người đó lại cứ thích nhắn tin trêu chọc tôi.
Không được, tôi nhất định phải lật tẩy cậu ấy, nếu không thì tâm trạng này khiến tôi không viết nổi nữa!
Còn chưa kịp ra tay, thì bạn cùng phòng lại kéo tôi tham gia một chuyến cắm trại do CLB leo núi tổ chức, được phép dẫn theo người nhà hoặc bạn bè.
“Cậu thực sự không đi à, Nhiên Nhiên? Tớ thấy cậu mấy hôm nay tâm trạng không tốt.”
“Lần này đông vui lắm đó, Tề Ngôn, Giang Khải, Chu Dịch Nhiên đều là thành viên trong CLB nên chắc chắn sẽ đi. Nghe nói bạn gái Vương Kỳ cũng rủ cậu ấy đi. Nếu cậu không tham gia, ai sẽ buôn dưa với tớ và ngắm trai đẹp đây?”
Ban đầu tôi định từ chối, nhưng câu nói này của bạn cùng phòng khiến tôi lập tức tỉnh táo.
!!!
Cả bốn người đều đi á?
Vậy chẳng phải đây chính là cơ hội tốt nhất để kiểm tra xem ai là Y sao?
12
Đến ngày đi cắm trại, tôi cố ý đeo kính.
Chuẩn bị kỹ để vạch trần tên tra nam kia.
Tôi và bạn cùng phòng đeo balo lên xe bus, lễ phép chào hỏi mấy người bạn quen.
Ánh mắt nhanh chóng lướt qua mấy nam sinh đẹp trai kia.
Ngoại trừ Tề Ngôn chưa đến, ba người còn lại đều ngồi cạnh bạn gái.
Sau khi ngồi xuống, tôi liền móc điện thoại ra nhắn tin cho Y.
“Chào buổi sáng~”
Điện thoại của Vương Kỳ không kêu.
“Hôm nay tớ đi chơi với bạn cùng phòng nè.”
Điện thoại của Chu Dịch Nhiên cũng im re.
“Còn cậu thì sao?”
Điện thoại của Giang Khải ting một tiếng.
Tôi lập tức căng tai lên, tim thắt lại, vươn người tựa vào ghế trước để quan sát.
Chỉ thấy cậu ấy mở khóa, vào WeChat, sau đó đưa điện thoại cho bạn gái bên cạnh.
Mơ hồ nghe được cậu ấy nói gì đó.
“Cái vụ cậu nhờ tớ hỏi, có tin rồi này.”
“Để tớ xem~”
Tôi không tin, lại cúi đầu nhắn thêm một tin nữa.
Lần này điện thoại của Giang Khải không kêu, thậm chí còn không hiện thông báo, cậu ấy vẫn vui vẻ ngọt ngào với bạn gái.
Vậy thì chỉ còn lại…
Tề Ngôn.
Trước đó, hình ảnh của Tề Ngôn và Y có vài phần giống nhau lại bất chợt tràn vào tâm trí tôi, khiến độ đáng ngờ của cậu ấy tăng vọt ngay lập tức.
Đột nhiên, một người đứng ngay bên cạnh chỗ ngồi, từ trên cao nhìn xuống tôi, ánh mắt hờ hững.
Chính là nhân vật chính trong đầu tôi.
Không biết tại sao, gương mặt cậu ta dần chồng khớp với hình ảnh Y mà tôi tưởng tượng.
“Mạnh Nhiên, đang nghĩ gì thế?”
“Đang nghĩ về cậu.”
…
Lời vừa thốt ra, cả khu vực xung quanh bỗng chốc im lặng.

