“Em không phải là nạn nhân đâu, tụi nó bị thương nặng hơn em mà…” Tôi khẽ phản bác rồi nhìn anh lo lắng, “Nếu, em nói là nếu, có người luôn bị gây sự, nhưng thầy cô và người giám hộ chỉ bảo nó phải tự nhìn lại bản thân, nghĩ xem vì sao người khác chỉ nhắm vào nó mà không đụng đến ai khác…”
“Vậy thì chứng tỏ, họ chẳng quan tâm đến nỗi đau của em, cũng không để tâm.”
Anh bình tĩnh nhìn tôi, ánh mắt kiên định.
Đèn đường trước cửa tiệm vẫn chưa sửa, chớp tắt liên hồi.
Khuôn mặt Giang Vạn Tải chìm trong bóng tối, nhưng lời nói của anh lại như ánh sáng, dần dần soi rọi tận sâu tâm khảm tôi:
“Chỉ những người không muốn chịu trách nhiệm mới đổ lỗi lại cho em, coi như chẳng liên quan đến họ. Như vậy là nhẹ nợ nhất.”
“Không cần tự chứng minh gì hết, cũng đừng hành hạ bản thân thay người khác.”
“Phản kháng là đúng. Em làm tốt lắm, Thẩm Thiên Thu.”
Nhận ra bản thân từ lâu đã khao khát một câu trả lời, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, cố chấp hỏi lại, “Em không sai?”
“Em không sai.”
14
Sau khi tạm biệt anh.
Trong đầu tôi cứ tua đi tua lại từng lời nói, cử chỉ của Giang Vạn Tải.
Tim tôi như sắp bung nở, hệt như hàng nghìn con bướm muốn thoát kén bay ra.
Tâm trạng nhẹ nhõm, đến cả bước chân leo cầu thang cũng nhẹ bẫng.
Nhà họ Thẩm ở khu tập thể cũ kỹ, bậc đá lồi lõm. Hành lang đầy đầu mẩu thuốc, trước cửa nhà ai cũng chất đống rác, nước bẩn tràn lan.
Cách âm cực tệ, đêm khuya luôn nghe tiếng ho của hàng xóm.
Phòng ngủ chính là của bố mẹ nuôi, họ đang ngáy to, ngủ say như chết.
Phòng phụ là chỗ của Thẩm Thiên Hạ.
Tôi từng ngủ sofa, sau này có chuyện xảy ra, phải chuyển vào phòng chứa đồ.
Sợ làm ồn đánh thức người khác, tôi nhẹ nhàng mở cửa, rón rén mò mẫm vào trong bóng tối.
Vừa bật đèn, tim tôi như ngừng đập.
Thẩm Thiên Hạ đang ngồi trên giường xếp, cười híp mắt.
Cái giường này là ông Trương ở trạm thu mua ve chai cho tôi, chỉ còn ba chân, bình thường phải nằm lệch sang bên trái, nếu không nửa đêm sẽ sập xuống đất.
Giờ đây Thẩm Thiên Hạ đang đung đưa chân, trọng lực phân bố không đều khiến cái giường phát ra tiếng kẽo kẹt, làm tôi căng thẳng cực độ.
Tôi lạnh toát sống lưng, “Anh…”
“Anh đợi em cả đêm.” Hắn xoay cổ tay, chậm rãi bước lại gần. Vừa vỗ nhẹ lên má tôi, lại đột ngột xé miếng dán vết thương ở khóe miệng tôi, “Em đi đâu vậy? Miếng này ai cho em?”
Vết thương chưa lành lại chảy máu, mùi tanh nồng tràn ngập không gian chật chội.
Thẩm Thiên Hạ biến sắc, như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng kéo tôi xin lỗi, nói liên hồi:
“Tiểu Thu, anh xin lỗi, anh không cố ý làm em đau.”
“Chỉ là bị em từ chối nên anh bất an, hơi quá đà thôi.”
“Em sẽ tha thứ cho anh mà đúng không?”
“Chẳng phải em cũng thích anh sao?”
Tôi nhìn hắn, cảm xúc hỗn loạn.
Ánh mắt cuồng nhiệt ấy, giống hệt lần trước khi hắn đè tôi xuống ghế sofa.
15
Ban đầu, Thẩm Thiên Hạ đối xử với tôi rất tốt.
Giữa những lời hỏi han đầy giả tạo của cha mẹ nuôi, chỉ có hắn chủ động thể hiện thiện ý với đứa trẻ bị bỏ rơi như tôi.
Hắn giúp mẹ nuôi bốc hàng ở sạp, thỉnh thoảng còn mang trái cây về cho tôi.
Trong khoảng thời gian đó, tôi học cách gọi hắn là anh một cách ngập ngừng, vụng về.
“Tiểu Thu, cầm lấy.”
“Cảm… cảm ơn… anh.” Tôi ngỡ ngàng, hai tay nâng niu mấy quả mọng đỏ rực.
Dù toàn là trái cây dập nát hoặc bị tồn kho lâu ngày, bán không được, tôi vẫn cảm thấy rất may mắn.
Vì chưa từng có gì tốt đẹp hơn. Trước đây tôi còn không chắc mỗi ngày có được ăn hay không, nói gì đến đồ ăn vặt.
Không biết rằng, một số loại trái cây chín ép quá mức, hỏng từ bên trong. Nhìn ngoài thì đỏ au, cắn vào chỉ thấy vị mốc meo.
Tôi nhớ mãi quả đào đầu tiên hắn cho tôi: trông đỏ mọng, nhưng lại bốc mùi thối rữa.
Tôi nếm thử, rồi lập tức nhổ ra, thấy buồn suốt mấy hôm.
Tôi chưa từng ăn, cứ tưởng đào vốn dĩ là như thế.
Miếng đào bị bóc vỏ vẫn nằm trong tay, tôi không nỡ vứt, cũng không ăn nổi. Nước trái cây dính nhớp, chảy xuống các kẽ ngón tay.
Cảm giác nhớp nhúa, mềm oặt, khiến người ta muốn nôn.
Giống hệt một trái tim bẩn thỉu với động cơ bất chính, giễu cợt sự ngây thơ của tôi.
Bề ngoài vô hại rất dễ đánh lừa người khác, tạm thời che giấu ác ý bên trong. Nhưng càng về sau, sẽ càng lộ rõ.
Không chỉ trái cây, Thẩm Thiên Hạ cũng vậy.
Một lần, mẹ nuôi vì mừng con trai về nhà mà nấu canh thịt, mặt đỏ ửng vì hơi nóng.
Cả nhà họ ngồi quanh bàn, cụng ly rôm rả, không khí náo nhiệt.
Tôi và A Hoàng cũng được chia phần.
A Hoàng ăn chậm hơn tôi, còn có thời gian nhe răng cười ngu với tôi. Như thể nó biết mình được yêu thương.

