Tôi từng tự hỏi:

Nếu anh ấy không hoàn hảo đến thế, không tốt bụng đến mức ngốc nghếch và vô tư, thì liệu cảm giác tội lỗi của tôi có bớt đi chút nào không?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi biết — tiêu rồi.

Tôi thật sự yêu anh ấy mất rồi.

9.

Những ngày yên bình luôn ngắn ngủi.

Trên đường đi chọn quà cho A Sùng, xe của anh cả phanh gấp ngay trước mặt tôi.

Tôi biết sẽ có ngày này, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.

“Ba chết rồi. Mày phải về thay tao làm việc,” hắn hạ cửa kính xe, ngoắc tay,

“Thằng nhóc mày đang sống cùng là diễn viên à? Tung chút phốt bẩn của nó ra thì dễ như chơi, hiểu chứ?”

Tôi không còn lựa chọn nào cả.

10.

Tôi chỉ mang theo cây roi.

Lúc rảnh rỗi lại lấy ra, nhìn chằm chằm thật lâu.

“Vật đính ước của cậu đúng là kỳ lạ.” – Có người từng nói vậy.

Tôi không phản bác, khiến đối phương càng ngạc nhiên: “Thật à?”

Người đó vừa bị chặt ngón tay, đau đến nghiến răng trợn mắt, có lẽ chỉ muốn đổi chủ đề cho bớt đau thôi.

“Không phải vật đính ước. Tôi ăn trộm.

Anh ấy không thích tôi.”

Kỳ lạ thật, xương gãy tôi còn quen rồi.

Vậy mà nghĩ đến A Sùng, lại thấy đau như chưa từng.

Đám đàn em vừa giúp anh cả giành lại một địa bàn, có rượu uống, có tiền chia, cả bọn vui vẻ náo nhiệt:

“Không thể tin được là anh Trú đẹp trai thế mà cũng có mối tình đơn phương đấy?”

“Uổng nhỉ, người kia nghĩ cái gì vậy trời?”

“Để đi đồn nha! Dung Trú cũng có người không theo đuổi nổi!”

“Tụi tôi không hợp nhau.” Tôi cũng cười.

A Sùng là người đoan chính.

Dung Trú tôi thì hèn hạ, bỉ ổi.

Con trai giới hắc đạo, muốn sống sót thì phải thủ đoạn — chẳng thể nào là người tốt. Ai đến gần chỉ tổ dính máu tanh.

Sự đan xen của số phận thật đáng buồn — anh ấy từng có lúc bị lôi vào vòng xoáy ấy cùng tôi.

11.

Huynh đệ tương tàn là bản chất di truyền của gia đình tôi.

Hạt giống tội lỗi đã cắm rễ trong máu, truyền từ đời này sang đời khác.

Vì vậy, khi anh cả chĩa súng vào tôi, tôi không hề ngạc nhiên.

Lý do tôi cũng đoán được:

Gần đây có quá nhiều người ủng hộ tôi, khiến hắn bất an.

Cách hắn xử lý vấn đề luôn quá bạo lực, phô trương quyền lực quá mức, khiến người ngoài dễ chú ý.

Cả đám từ lâu đã không hài lòng.

Khi nhìn vào nòng súng đen ngòm, thứ tôi nghĩ đến đầu tiên lại là… ánh mắt của A Sùng.

Nếu tôi chết, biến mất rồi — sẽ không bao giờ được anh ấy nhìn nữa.

Với tôi, đó là bi kịch lớn nhất.

“Anh… thật sự muốn làm vậy à?”

Tôi bước tới, dùng trán mình chạm vào nòng súng.

Trong lúc hắn ta lưỡng lự, bàn tay đã bị bắn thủng một lỗ máu.

Đồ ngu.

12.

Xuân đi thu đến, năm tháng dần trôi.

Có một cảnh sát chìm đã nằm vùng rất lâu trong tổ chức.

Tôi phối hợp với anh ta, cùng cảnh sát tiến hành một cuộc thanh trừng lớn.

Tất cả… đều được lên kế hoạch từ khi tôi vẫn còn bên cạnh A Sùng.

Đến ngày bụi lắng xuống, tôi nhận được thân phận mới — đúng như dự tính.

Ngẩng đầu lên, dưới bầu trời trong xanh, màn hình LED hiển thị gương mặt mà tôi mong nhớ ngày đêm.

Tôi vươn tay ra với khoảng không, rồi nắm chặt lại.

Như đang siết lấy hình bóng được ngưng tụ từ nỗi nhớ — rất nặng, rất thật.

13.

Trong phòng VIP, ánh mắt của A Sùng hiện rõ vẻ bối rối và bất ngờ.

Chiếc kẹp cà vạt tôi tặng trước lúc rời đi vẫn được anh đeo ngay ngực, lấp lánh như đôi mắt anh bây giờ.

“…Tiểu Trú?”

Lần đầu tiên kể từ sau khi tôi rời đi, anh ấy mới uống say đến vậy.

Không biết sẽ làm ra hành động ngốc nghếch gì nữa đây. Thật đáng mong chờ.

Tôi hiểu rõ anh ấy — vì suốt thời gian qua vẫn luôn cử người theo dõi.

Nhưng phải ròng rã năm năm trời, tôi mới có thể ôm anh trở lại trong vòng tay.

Thời gian và khoảng cách dài dằng dặc đều tan chảy trong hơi ấm từ cơ thể anh.

Tôi thở dài, nhẹ giọng nói:

“Lâu quá rồi không gặp, Anh Sùng.”

14.

Có lẽ tôi thật sự là con nhện — ngày đêm không ngừng bò về phía người mình yêu.

Dù tình cảm tôi dành cho anh ấy là lệch lạc, là cuồng nhiệt đến mức điên rồ, là thứ không thể dung thứ dưới bầu trời này.

Mạng nhện tôi giăng, kéo dài hàng trăm dặm, chằng chịt vô tận.

Nhưng linh hồn bị tôi bắt được… lại rực rỡ ánh sáng thuần khiết.

 

Scroll Up