【Đừng mà, mới ngọt ngào được tí, đừng chuyển sang ngược nha!】
【Thụ bảo đừng hiểu lầm, người đó chỉ là con trai thầy của công thôi, vì phép lịch sự nên mới đi đón, hoàn toàn không phải ánh trăng sáng gì hết, công từ đầu đến cuối chỉ thích mình cậu thôi, là cậu đó!】
【Lại cái kiểu hiểu lầm vì không chịu mở miệng, xem mà muốn nhồi máu cơ tim. Bao giờ thụ mới phát hiện trong tủ sách có đầy ảnh của cậu ấy nhỉ, mau tua đến đoạn hai người thú nhận đi.】
Hả?
Ánh trăng sáng của Hướng Thương Dã… là tôi?
Đang kinh ngạc, dư quang của Hướng Thương Dã cuối cùng cũng nhìn thấy tôi.
Anh mừng rỡ đứng bật dậy, lúc đứng lên suýt nữa thì tông vào mũi cậu Omega kia.
“Bạch Sở? Sao em lại đến đây, ăn tối chưa? Không phải em nói có tiếp khách—”
Bước chân Hướng Thương Dã khựng lại, ánh mắt cảnh giác nhìn ra sau lưng tôi.
Lâm Hành Vũ đã đỗ xe xong, bước đến bên cạnh tôi.
Trong thoáng chốc, bốn mắt nhìn nhau.
Không khí quái dị.
Một lúc không ai nói gì.
Vẫn là cậu Omega mềm mỏng kia lên tiếng trước.
“Anh Thương Dã, vị này là…?”
Nghe vậy, Hướng Thương Dã tiến lại ôm lấy eo tôi, trước tiên nhìn Lâm Hành Vũ đầy khiêu khích, sau đó quay sang giới thiệu với cậu Omega một cách đắc ý:
“Bạch Sở, người nắm quyền của tập đoàn Bạch thị, vợ tôi.”
Tôi hờ hững liếc anh một cái.
Không biết anh hiểu lầm điều gì, lập tức sửa lời.
“Ồ, chồng tôi.”
Tôi: …
“Vị này là con trai thầy tôi, tên là Hạ Ý, cậu ấy vừa về nước, thầy tôi tối nay có buổi hội thảo học thuật nên nhờ tôi đón.”
“Tối nay em không phải đi tiếp khách sao?” Hướng Thương Dã liếc nhanh Lâm Hành Vũ, “Sao lại rảnh rỗi đến đây?”
“Đối tác tạm thời có việc, nên tôi mời Hành Vũ ăn cơm, cũng là để cảm ơn anh ấy đã giúp tôi nhiều.”
Tôi gật đầu với Hạ Ý coi như chào hỏi.
“Vậy không làm phiền hai người, hai người cứ ăn đi, tôi đưa Lâm Hành Vũ sang bàn khác.”
“Ơ—” Hướng Thương Dã như đối mặt với kẻ thù, nắm chặt tay tôi, “Vừa hay tôi cũng chưa cảm ơn Lâm tổng đã giúp em, lẽ ra tôi nên là người mời.”
“Lâm tổng, không phiền cùng ăn chứ?”
Khi Hướng Thương Dã gọi “Lâm tổng”, tông giọng hơi cao lên, ngẫm kỹ thì thấy có mùi mỉa mai.
Lâm Hành Vũ cười như không cười: “Tất nhiên rồi.”
14
Bữa cơm này diễn ra cực kỳ vi diệu.
Hướng Thương Dã không ngừng gắp thức ăn cho tôi, dính như keo.
Hạ Ý và Lâm Hành Vũ ngồi đối diện, sắc mặt đều không tốt.
Lâm Hành Vũ ít nhất vẫn giữ được phong độ, tuy không vui nhưng không thể hiện quá rõ, cùng lắm là gân xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên.
Nhưng cậu Omega Hạ Ý thì không kiên nhẫn thế, nghiến răng nghiến lợi nhìn cánh tay chúng tôi dính chặt mà như muốn phun lửa.
Bữa ăn kết thúc, Lâm Hành Vũ ra ngoài hút thuốc, Hướng Thương Dã đi vệ sinh.
Hạ Ý lộ bản chất, không khách sáo khiêu khích tôi.
“Bạch Sở đúng không?”
Tôi liếc nhìn: “Trí nhớ cậu kém thế?”
Hạ Ý nghẹn lời, nhưng nén giận không phát tác.
“Nghe nói anh Thương Dã kết hôn với cậu lúc nhà họ Bạch sắp phá sản, trước đó tôi chưa từng nghe anh ấy nhắc đến một người như cậu. Hôn nhân hào môn tôi cũng hiểu chút ít, bề ngoài thì như keo sơn, nhưng sau lưng lại là chuyện khác, cậu nói xem đúng không?”
Tôi mỉm cười, dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta nói tiếp.
“Người leo lên được nhà họ Hướng không phải kẻ ngốc, tôi nói thẳng luôn.”
“Anh Thương Dã thích tôi, anh ấy kết hôn với cậu chỉ vì tôi ở nước ngoài quá lâu, muốn kích thích tôi mà thôi.”
“Đã nhận được lợi ích rồi, tôi khuyên cậu đừng có bám riết không buông, đến lúc đó làm ầm lên thì cậu cũng mất mặt, đúng không?”
Tôi nhìn bình luận đang cuộn lên điên cuồng chế giễu, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Cậu cười cái gì?” Hạ Ý nổi giận.
“Không có gì, xem châu chấu nhảy nhót thôi.”

