Chẳng lẽ vừa rồi bị cô chủ nhiệm dọa quá sợ nên tim đập loạn xạ?
8
Kỳ thi tháng đầu tiên sau khi Yến Phù An chuyển đến, cậu ấy đứng nhất toàn khối.
Còn tôi… đội sổ.
Mấy thằng đàn em cầm tờ giấy đầy dấu X, vẫn an ủi tôi:
“Không sao đâu anh Đường, cái này của anh gọi là phát huy ổn định.”
“Đúng rồi, nghe nói đề lần này khó kinh khủng, tụi em làm đôi một là gần giống anh luôn.”
Tôi liếc mắt nhìn tờ giấy của nó, toán 29.
Rồi nhìn tờ của mình, toán 25. Ừ thì… tôi cũng chẳng đủ tư cách chê ai.
Đang định nói gì đó thì nghe sau lưng vang lên giọng lạnh tanh:
“Phiền nhường.”
Tôi ngẩng đầu thấy Yến Phù An, theo bản năng giật tờ giấy nhét tọt vào hộc bàn.
Không muốn… để cậu ấy thấy tờ giấy đầy dấu X của mình.
Xấu hổ chết được.
Mấy thằng kia thấy tôi im re thì tự về chỗ.
Tôi đứng dậy nhường lối cho Yến Phù An vào ghế trong cùng.
Ai ngờ vừa đứng lên, cậu ấy đã bước chân dài chui vào, không gian chật, ép tôi lùi lại, lưng eo đập vào cạnh bàn.
Bụng eo chạm nhau trong tích tắc, đầu óc tôi trắng xóa.
Đệt!
Kinh khủng quá!
Suốt tiết học, tôi không nhịn được lén nhìn cậu ấy.
Còn cậu ấy thì chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Dù chưa quen nhau lâu, nhưng tôi lại cảm nhận được… cậu ấy đang giận.
Sao lại giận chứ?
Vì thích yên tĩnh, nên đám đàn em vây quanh làm cậu ấy khó chịu?
Hay là… vừa rồi tôi vô tình… đụng phải?
9
Tối về ký túc, tôi nằm vật ra giường, lấy điện thoại định chơi vài ván game.
Điện thoại đột nhiên bị Yến Phù An giật mất từ trên cao.
“Sao thế? Cậu muốn chơi à?”
Tôi ngồi dậy hỏi.
Cậu ấy nhìn tôi rất lâu, giọng khàn khàn:
“Đường Chu, cậu định cứ sống thế này mãi sao?”
Tôi chưa kịp hiểu:
“Hả?”
Cậu ấy im lặng đứng trước giường tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy ghen tị xen lẫn tức giận vì không tranh nổi.
“Tôi biết nhà cậu điều kiện tốt, không thi đỗ đại học cũng có thể đi du học, nhưng…”
Tay tôi bị nắm lấy. Tôi ngẩng đầu đối diện cậu ấy.
Ánh mắt cậu ấy như có lửa.
“Nhưng tôi muốn cùng cậu lên đại học, cùng một trường!”
“Đường Chu, chúng ta cùng cố gắng, được không?”
Ánh mắt đối diện như châm ngòi, từ mắt lan ra toàn thân.
Nhiệt độ giữa hai người tăng vọt, tôi thậm chí cảm nhận được má mình nóng rực.
“Yến Phù An… cậu…”
Chẳng lẽ… cậu ấy thích tôi?
Nghĩ đến đây, đầu óc tôi nổ tung.
Tim đập thình thịch, như chờ tôi hỏi ra miệng.
Môi mấp máy mấy lần, nhưng thấy cậu ấy cụp mi xuống, mắt đầy buồn bã, giọng nghiêm túc:
“Đường Chu, tôi chỉ có mỗi cậu là bạn…”
Những lời sau tôi không nghe rõ nữa.
Chỉ có hai chữ “bạn bè” vang vọng không ngừng trong đầu, trống rỗng.
Hóa ra… chỉ là bạn bè thôi sao.
Còn tôi, hình như đã…
có gì đó không ổn rồi.
10
Mang theo tâm tư kín đáo, tôi trở thành người bạn tốt nhất của Yến Phù An.
Giọng nói thanh lãnh đọc từng câu tiếng Anh một cách chậm rãi.
Nghe mà má nóng bừng, tai ngứa ran.
Muốn bịt miệng cậu ấy lại, lại muốn cậu ấy chỉ đọc cho riêng mình tôi nghe.
Tôi vô lực nằm sấp xuống bàn, vùi mặt nóng rẫy vào cánh tay.
Đường Chu, mày hết thuốc chữa rồi!
Hít sâu một hơi, vừa định ngồi dậy thì Yến Phù An bên cạnh cũng đứng lên, xoay người định đi ra ngoài.
Giây tiếp theo, bên tai vang lên một tiếng rên khàn khàn bị kìm nén của cậu ấy.
Tôi cứng đờ ngẩng đầu, thấy cậu ấy mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
Cậu ấy nghiến răng nhìn tôi:
“Đường Chu, cậu muốn tôi tuyệt tự tuyệt tôn à?”
Tôi hoảng loạn đứng bật dậy, giọng lắp bắp:
“Tôi… tôi không cố ý, là… là cậu tự… quá cái đó…”
May mà đang giờ nghỉ trưa, trong lớp không có ai.
Tôi xấu hổ đến mức không dám động đậy, chỉ biết nhìn Yến Phù An đối diện hít thở lạnh từng ngụm.
Tôi thử dò hỏi:
“Cái… cái kia…”
Ánh mắt cậu ấy lạnh đến mức như muốn giết người.
Tôi nuốt nước bọt.
“Là… cái kia hả?”
Vừa nói ra tôi đã thấy đầu óc mình có vấn đề.
“…Hai cái đều bị đụng trúng à?”
Yến Phù An tức đến mức cười ngược, hừ lạnh một tiếng, bắt đầu kiểu “phá rồi thì phá luôn”.
“Đúng! Vậy cậu muốn giúp tôi xoa bóp không?”
Tôi: “…Hả?”
Đột ngột vậy sao?
Tiến triển có hơi nhanh không đấy?
Nhưng mà…
“Thật ra… cũng không phải không được…”
Lời vừa tuôn ra, tôi giật mình ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Yến Phù An.
Tôi chỉ lỡ miệng lộ ý đồ thôi, đừng coi tôi là biến thái chứ!
Kết quả Yến Phù An đã ngồi lại ghế, cúi đầu nghiêm túc viết bài.
Giọng vừa nãy quá nhỏ, hình như cậu ấy không nghe thấy.
Nghe thấy thì sợ cậu ấy ghét tôi.
Không nghe thấy thì lại thấy hơi… thất vọng.
Thầm thích đúng là thứ tệ nhất trên đời này, không có cái nào tệ hơn!
11
Yến Phù An rất nghèo.
Bố mẹ mất sớm, cậu ấy được bà ngoại nuôi. Nhưng chưa được mấy năm, bà ngoại cũng bệnh qua đời.
Yến Phù An còn nhỏ xíu đã bị cậu mợ nhận về nuôi.
Cậu ấy bị coi là gánh nặng, cậu mợ thấy cậu ấy là thở dài thườn thượt, cậu mợ thì mặt mũi cau có, ghét cậu ấy là đồ ăn bám.
Ngay cả thằng em họ nhỏ hơn cậu ấy ba tuổi cũng chỉ vào mũi chửi:
“Thằng hoang không bố mẹ!”
“Phì! Đồ hút máu nhà tao!”
Những ngày tháng u ám, chỉ có cô giáo chủ nhiệm cấp hai luôn giúp đỡ cậu ấy.

