Ta là một con rồng, kỳ phối ngẫu sắp đến, liền từ nước láng giềng cướp về một vị công chúa phương Đông.
Hắn nói, hắn là giống đực.
Nhưng ta không tin, bởi tộc nhân sớm đã dặn dò ta, công chúa xinh đẹp giỏi nhất là lừa rồng.
Thế nên đêm đó ta kiên quyết bắt hắn giúp ta vượt qua kỳ phối ngẫu.
Kết quả, “hắn” lại đè ta xuống, vạch trần bí mật của ta:
“Tiểu long, ngươi đừng hối hận.”
Đến tận khi màn đêm sâu thẳm mới kết thúc.
Tỉnh dậy sau một giấc, ta cúi đầu nhìn chứng cứ còn sót lại, cuối cùng cũng biết hối hận là cảm giác thế nào.
01
Ta che lấy bụng dưới trong trạng thái nhân hình, nơi đó liên tục truyền đến cảm giác căng tức đau nhức, dường như đang khát cầu được thai nghén thứ gì.
Đây chính là một trong những phản ứng của kỳ phối ngẫu ở loài dị hình bạch long.
May mắn thay, hôm nay đúng vào ngày ta và vương quốc loài người đã hẹn trước để cướp đi công chúa.
Chỉ cần công chúa đến, phản ứng phối ngẫu này của ta sẽ nhanh chóng tiêu tán, đúng như lời tộc nhân từng nói.
Trong lúc suy nghĩ, ta biến về hình rồng, dang đôi cánh dài hàng chục mét, từ cửa động lao thẳng xuống.
Chỉ tốn nửa khắc, ta đã đến ngọn đồi nhỏ đã hẹn.
Lập tức, ta nhìn thấy “công chúa” kia.
Mái tóc vàng kim buộc cao, hoàn toàn khác với những bộ y phục quý phụ ta từng gặp.
Công chúa dường như chẳng chút sợ hãi, ngẩng khuôn mặt kinh diễm lên, yên tĩnh nhìn ta, trong mắt còn mang theo kinh ngạc và một chút vui mừng.
Xem ra vị quốc vương này quả nhiên biết điều.
Ta vốn định dọa nạt một phen, giờ thì không cần nữa.
Không kìm nổi, ta lao xuống, dùng vuốt phải chộp lấy công chúa rồi bay đi.
Gió rét gào thét bên tai, chẳng mấy chốc ta đã quay về hang động.
Thế nhưng, công chúa trong móng vuốt lại chẳng hề có chút động tĩnh nào.
Ta chợt nhớ ra, loài người vốn rất mỏng manh.
Vội vàng hãm lại trước cửa hang, ta cúi đầu nhìn hắn — hắn đang tò mò quay đầu ngắm nhìn xung quanh.
Không ngờ cơ thể công chúa này lại khỏe mạnh như thế.
Ta hít sâu một hơi, cẩn thận đặt hắn xuống đất, đợi chắc chắn hắn đứng vững mới dùng móng vuốt chọc chọc lưng hắn.
Vậy mà thân hình kia chẳng lay chuyển chút nào.
Nhặt được báu vật rồi.
Có công chúa thế này, kỳ phối ngẫu của ta nhất định có thể an toàn vượt qua, biết đâu… còn có thể có trứng rồng.
Nghĩ đến đây, cơn căng tức nơi bụng dưới càng thêm dữ dội, thậm chí đến cả lớp vảy nơi gốc đuôi cũng mềm nhũn ra.
Đúng lúc ấy, công chúa xoay người lại:
“Ngươi là… rồng?”
Ta theo bản năng gật đầu:
“Đúng! Về sau ta chính là rồng của ngươi, còn ngươi là công chúa của ta, phải sinh trứng cho ta!”
Trong mắt công chúa đầy những cảm xúc ta không hiểu nổi, gương mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành còn mang theo một nụ cười sâu xa:
“Thế ư? Nếu ta không muốn thì sao?”
Ta tức đến nỗi đập mạnh móng sau xuống đất, quyết định dọa cho công chúa không biết trời cao đất dày này một trận:
“Ngươi nhất định phải ở cùng ta sinh trứng! Nếu không, ta sẽ đến vương quốc của ngươi, bắt nạt thần dân của ngươi, treo bọn họ lên rồi dùng băng chích vào mông từng kẻ một!”
Lời vừa dứt, hắn đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ta biết, hắn đang cười nhạo ta là một con rồng vô dụng.
Cả đại lục Tí Âu đều biết bạch long là giống rồng phế vật — ma lực yếu, thể chất cũng chẳng bằng các tộc rồng khác.
Thứ duy nhất có thể thao túng chính là băng nguyên tố, mà ta nhiều lắm cũng chỉ ngưng tụ được một cây băng nhọn to bằng bàn tay.
Nếu quốc vương loài người dẫn theo dũng sĩ đến đánh ta, e rằng ta chỉ có thể bỏ chạy trong đêm.
Nhưng hắn là công chúa mà ta vất vả lắm mới cướp được.
Ta buông thõng cánh, cuộn mình lại, chỉ ló nửa cái đầu ra:
“Bạch long chúng ta thật sự rất tốt, so với những loài rồng khác thì còn sạch sẽ hơn, xinh đẹp hơn, lại đặc biệt đáng yêu.”
Công chúa không nói, chỉ gật đầu.
Ta cúi thấp đầu:
“Ngươi xem vảy bạc của ta này, đông ấm hè mát, đặc biệt dễ chịu, ngươi sờ thử xem.”
Công chúa vẫn không nói gì, chỉ đưa tay — một bàn tay to rộng hơn hẳn so với những cô gái bình thường — đặt lên lớp vảy của ta.
Có cơ hội rồi.
Ta phải thừa thắng xông lên:
“Nếu ngươi chịu sinh trứng rồng cùng ta, ta có thể nhận trách nhiệm ấp trứng! Mấy con rồng khác không làm được đâu, nhưng ta làm được!”
Ánh sáng trong mắt công chúa lóe lên, nụ cười càng sâu:
“Còn gì nữa không?”
Còn gì nữa đây?
Ta vắt óc suy nghĩ, chỉ còn món gia sản cuối cùng chưa dám đưa ra.
Ta nghiến răng nuốt nước mắt, biến về nhân hình, chuẩn bị lấy thứ đó cho công chúa xem.
Ai ngờ công chúa bỗng đổi sắc mặt, đôi tai đỏ bừng:
“Tại sao ngươi không mặc quần áo?”
02
Ta chớp mắt:
“Rồng tại sao phải mặc quần áo, có vảy rồi.”
Lần này cả cổ lẫn mặt công chúa đều đỏ bừng, hắn không biết từ đâu lôi ra một bộ y phục hoàn toàn khác với phong cách vương quốc loài người, ép ta phải mặc vào.
Ta không muốn mặc, mấy thứ quần áo lằng nhằng đó mặc vào chỉ vướng víu cản trở hành động.
Nhưng nghĩ có lẽ đây là phong tục của loài người, ta đành nhẫn nhịn.
Sau khi dẫm lên tà áo sáu lần, cuối cùng ta cũng moi ra được viên hồng ngọc chỉ to bằng móng tay.
Đây là thứ mà mấy chục năm trước, nhân lúc những con rồng khác tranh giành lãnh địa đánh nhau, ta đã lén nhặt về.
Cũng là món bảo vật lấp lánh duy nhất mà ta có.
Ta lưu luyến nhìn nó thêm lần nữa, rồi quay đầu đi, đưa viên ngọc ra trước mặt công chúa:
“Tặng ngươi!”
Công chúa hồi lâu vẫn chưa có động tĩnh, ta không nhịn được quay sang nhìn, chỉ thấy hắn nghiêm mặt hỏi:
“Ngươi chắc chứ?”
“Ở quê ta, cái này gọi là hạ sính lễ.”
Hạ sính lễ là gì, ta không rõ.
Nhưng ta có thể chắc chắn, ta thật sự sẵn lòng dâng tặng viên hồng ngọc này cho công chúa, để hắn chịu cùng ta sinh trứng rồng.
Ta chăm chú nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ kia, lại nghĩ đến dáng vẻ bản thân cũng không tệ, vậy thì con rồng nhỏ sau này nhất định sẽ rất xinh đẹp.
Ta nghiêm túc gật đầu:
“Đúng vậy, ta hạ sính lễ.”
Công chúa khẽ lắc đầu, nửa cười nửa không nhìn ta:
“Nhưng ta, cũng là giống đực giống ngươi đấy.”
Ta hơi bực, đến lúc này rồi mà công chúa vẫn muốn gạt ta.
Quả nhiên, càng xinh đẹp thì càng biết lừa dối.
Nhưng ta không ngốc, ta tuyệt đối không tin lời hắn.
Trong nháy mắt ta xé toạc y phục, biến lại thành hình rồng, không nghĩ ngợi nhiều, vươn vuốt chộp lấy hắn đặt lên lưng:
“Không thể nào! Bất kể ngươi là gì, ngươi chính là công chúa mà ta cướp về, nhất định phải sinh trứng cho ta!
03
Ta quyết định phải cho công chúa thấy sự lợi hại của ta, thế là mang hắn xoắn ốc ba trăm sáu mươi độ mà bay thẳng lên trời.
Nhưng dường như hắn chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn đưa tay xoa đi xoa lại lên mảng vảy mềm cạnh mắt ta.
Khiến lòng rồng ngứa ngáy, hận không thể ngay lập tức để công chúa cưỡi rồng.
Cảm giác kỳ lạ này khiến ta theo bản năng muốn né tránh, nhưng hắn lại giữ chặt tư thế, không cho ta cử động.
Không lẽ công chúa vương quốc loài người đã tiến hóa, sức mạnh ngang cả kỵ sĩ rồng rồi sao?
Ta giảm tốc, điều chỉnh đường bay ổn định, nghiêng đầu hỏi:
“Ngươi có thể đừng sờ vảy của ta không? Kỳ quái lắm.”
Tưởng rằng tiếng quát thô lỗ này sẽ khiến công chúa sợ hãi buông tay, không ngờ hắn chẳng những không buông, còn nhích người lên trước, đưa tay gãi nhẹ dưới cằm ta.
Nghịch lân của ta!
Cũng là chỗ yếu ớt và nhạy cảm nhất trên cả thân rồng này!
Tiếng cười khẽ khàng của hắn len thẳng vào tai ta.
Trong khoảnh khắc ấy, ta thậm chí quên cả vỗ cánh.
Chỉ đến khi thân thể cấp tốc rơi xuống, tiếng nổ xé gió vang lên, ta mới vội vàng giữ vững thân hình, hung hăng quát hắn:
“Ngươi không biết cằm rồng không được chạm vào sao? Đụng vào sẽ… hừ!”
Bàn tay công chúa lại trở về vị trí ban đầu, hắn cúi sát xuống, kề bên ta:
“Ta đã chạm rồi, ngươi muốn thế nào?”
Trong đầu ta chợt lóe sáng, đã nghĩ ra tiếp theo nên làm gì:
“Ta phải trừng phạt ngươi!”
Hắn chỉ khẽ đáp một tiếng:
“Được.”
Ta lập tức mang công chúa bay đến một vách đá, nơi mọc lên một loài ma thực.
Quả của nó vô dụng với rồng, nhưng lại khiến loài người say như uống rượu, choáng váng, và buộc phải nói ra sự thật trong lòng.
Chỉ cần công chúa ăn vào, ta sẽ có cơ hội nắm lấy nhược điểm của hắn, để hắn không thể rời khỏi ta, chỉ có thể cùng ta ngày đêm, ấp trứng nuôi rồng con.
Ta giật xuống một chùm quả, ngậm trên miệng, nhanh chóng bay về hang.
Dùng vuốt đẩy quả đến trước mặt công chúa, ta uy hiếp:
“Trước khi bắt đầu trừng phạt, ngươi phải ăn sạch chỗ quả này! Nếu không ta sẽ ném ngươi xuống hồ! Đó là hồ lớn và sâu nhất đại lục Tí Âu đấy!”
Không hiểu sao, sau khi ta nói xong, công chúa lại càng vui vẻ hơn.
Hắn đón lấy chùm quả, tao nhã ăn hết.
Ta chăm chú nhìn cổ họng hắn, xác định động tác nuốt đã hoàn tất, liền tràn đầy mong chờ bắt đầu đợi phản ứng.
Thế nhưng trời đã tối, công chúa vẫn chẳng có biểu hiện gì.
Ta sốt ruột, đứng trước cửa hang, trong gió lạnh vung vẩy đuôi tới lui.
Sao lại vô tác dụng?
Chẳng lẽ vì cơ thể công chúa này quá cường tráng?
Vừa nghĩ tới khả năng ấy, cả con rồng lập tức ủ rũ.
Càng nghĩ càng khó chịu, ta tức đến mức biến về nhân hình, ngưng tụ băng nhọn to bằng bàn tay, cắm xuống đất vẽ thành một người nhỏ tóc dài, rồi chọc tới chọc lui.
Mỗi lần bị rồng khác bắt nạt ngoài kia, ta đều phát tiết như vậy.
Chọc một cái, ngó một cái.
Chọc một cái, ngó một cái.
Công chúa bất chợt nhắm mắt, đưa tay ôm trán:
“Ta sao lại thấy choáng váng rồi?”
Dược lực của quả rốt cuộc cũng đến!
Mắt ta sáng lên, vứt băng nhọn, lao đến trước mặt hắn:
“Công chúa của ta! Mau ngồi xuống, ta có vài câu muốn hỏi ngươi! Ngươi thích nhất cái gì? Ghét nhất cái gì? Sợ nhất cái gì?”
Rồng bạch long thông minh thật sự, chính là phải hỏi một lần cho rõ ràng.
Hắn hé mắt, đồng tử đen nhánh bấy giờ như ngập đầy ánh bình minh, vàng óng ánh, thật đẹp mắt.

