Alpha và Omega mới là chân ái.

Tôi thật sự rất may mắn vì cuối cùng mình phân hoá muộn và trở thành một Beta.

Dù sao thì, Alpha bạn trai tôi thật sự rất đáng sợ.

Anh từng nói, đợi khi tôi phân hoá thành Omega, anh sẽ nhốt tôi lại, mang thai rồi không được đi đâu hết.

 

Ngày tôi nhận được kết quả xét nghiệm, vừa hay Alpha bạn trai tôi cũng gặp được một Omega có độ phù hợp lên đến 99%.

Tôi ngồi trước mặt anh, nước mắt đầm đìa:

“Xin lỗi… chúng ta chia tay đi. Em không thể cho anh một đứa con đáng yêu.”

 

Bạn trai tôi chậm rãi đặt xuống một bản báo cáo xét nghiệm khác, nói:

“Không sao. Anh vừa phát hiện mình là A pha E, có khả năng làm Beta mang thai.”

 

Tôi: “……”

 

1

 

Rời khỏi bệnh viện, năm nay tôi đã 24 tuổi, cuối cùng nhận được kết quả phân hoá cuối cùng – Beta.

Trời mới biết tôi mừng đến cỡ nào!

 

Năm mười tám tuổi, bạn bè trong lớp lần lượt phân hoá, chỉ có tôi là không hề có động tĩnh gì.

Sau đó đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói tuyến của tôi phát triển chậm, vài năm nữa sẽ tự phân hoá.

 

Nhưng từ hướng tính của pheromone trong cơ thể mà xét, tôi lại thiên về Omega hơn.

 

Tôi từng rất muốn trở thành Omega.

 

Bởi vì bạn trai hiện tại của tôi từng cúi mắt trước ống kính, nhàn nhạt nói:

“Tôi à? Tôi là một Alpha khá truyền thống, thiên hướng kết đôi với Omega hơn.”

 

Sau đó, tôi cuối cùng cũng có cơ hội đến gần Alpha trong mơ của mình — người hiện đang là ca sĩ nổi tiếng, tên là Đạm Nhiên.

Tôi vui vẻ đưa anh xem báo cáo xét nghiệm của mình, nói:

“Giờ anh ở bên em, vừa tránh được phiền phức em có thể mang thai, sau này còn có thể có một Omega làm bạn đời, há chẳng phải quá tốt hay sao?”

 

Đạm Nhiên đồng ý.

 

Nhưng bây giờ tôi hối hận rồi!

 

Bởi vì một đêm nọ, tôi chờ anh đến mơ mơ màng màng sắp ngủ.

Anh trở về mang theo hơi lạnh cuối thu, ngồi xuống bên cạnh tôi, xoa nóng đôi tay rồi nhẹ nhàng vuốt bụng tôi, khẽ lẩm bẩm:

“Thầm Thầm, em bao giờ mới chịu phân hoá thành Omega đây?”

 

Vì hành động mờ ám đó mà lòng tôi mềm nhũn, lại bất lực nghĩ:

Em cũng lo mà, nhưng không phân hoá thì em biết làm sao?

 

Dừng một chút, giọng anh trầm xuống, tiếp tục nói:

“Đến lúc đó, anh nhất định lập tức đánh dấu em, để em mang thai con của anh, rồi nhốt em lại, không được đi đâu hết.”

 

Tôi sững người, sợ đến toát mồ hôi lạnh, suýt chút nữa không diễn nổi cảnh giả ngủ.

May mà anh nhanh chóng đi rửa mặt, rồi lên giường, bá đạo ôm chặt tôi vào lòng.

Là một tư thế giam giữ tuyệt đối.

 

Từ đó về sau, tôi ngày đêm cầu nguyện: nhất định đừng phân hoá thành Omega!

 

Và giờ cuối cùng ước nguyện thành sự thật.

 

Tôi cầm kết quả xét nghiệm, vui vẻ trở về nhà.

Và bắt đầu suy nghĩ xem nên làm sao để nói tin vui này với vẻ mặt buồn bã nhất có thể.

 

Nhưng tôi không ngờ, vừa mở cửa nhà, tôi nhìn thấy một người lạ.

Một Omega trông mềm mại và đáng yêu vô cùng.

 

Cậu ta ngồi co ro trên sofa nhà tôi, thấy tôi thì bật dậy như thỏ con bị hoảng:

“Anh… anh, chào anh!”

 

Đạm Nhiên từ bếp bước ra.

Anh bưng một cốc trà gừng đường đỏ nóng hổi, đặt cạnh Omega đó, nhàn nhạt an ủi:

“Đừng căng thẳng, đây là người yêu anh, Diệp Thầm.”

 

“Diệp Thầm, giới thiệu với em, đây là thực tập sinh mới vào đội chúng ta, tên là Thư Vọng.”

 

Tôi ngơ ngác ngồi xuống cùng Đạm Nhiên.

Anh luôn sạch sẽ và có ý thức lãnh thổ mạnh mẽ, chưa bao giờ để ai bước vào nhà chúng tôi.

Vì thế nên tôi cũng rất ít dẫn bạn về nhà.

Ấy vậy mà hôm nay, anh lại đưa một Omega gần như xa lạ về?!

 

Có lẽ vì tôi về nhà, nên Thư Vọng không nói nhiều, ngay cả cốc trà gừng cũng chưa uống xong đã đứng dậy rời đi.

 

Tôi nhìn sang Đạm Nhiên.

Anh dùng giọng lạnh nhẹ giải thích:

“Hôm nay anh đột nhiên phát nhiệt bất thường ở phim trường, bác sĩ nói có thể anh đã gặp định mệnh của mình.”

 

Tôi chớp mắt, mờ mịt nhìn anh.

 

“Thư Vọng chính là Omega đó. Pheromone của cậu ấy và anh phù hợp 99.99%.”

 

Một con số gần như bằng 100%.

 

2

 

“Không, thật ra chính là một trăm phần trăm.”

Chỉ vì muốn nghiêm túc, tôi mới không thêm cái 0.01% tội nghiệp đó.

 

Một vị đắng chua dâng đầy khoang miệng, cơn giận như đổ dầu vào lửa thiêu rụi lý trí của tôi.

 

Tôi trừng mắt nhìn Đạm Nhiên:

“Vậy rồi sao? Anh dẫn cậu ta về đây là có ý gì? Định đá em để đến với cậu ta à?”

 

Đạm Nhiên tháo kính xuống, cúi người định kéo tay tôi.

 

Tôi bướng bỉnh không nhúc nhích, chỉ giữ ánh mắt chết dí vào anh.

 

Anh kéo không được, bèn tự mình bước lại, nâng đôi tay lạnh băng của tôi lên, áp vào bên mặt mình.

 

Nhiệt độ nóng bỏng trên da anh khiến tay tôi từng chút từng chút ấm dần.

 

Đạm Nhiên nói:

“Anh mời cậu ta đến, chính là để bàn chuyện này.”

 

“Anh định bù đắp cho cậu ấy, gửi cậu ấy đến một thành phố khác làm việc. Dù sao anh đã có em rồi, sẽ không ở bên ai khác nữa.”

 

“Chưa thương lượng xong, nhưng nếu cậu ta vẫn khăng khăng không đi, anh sẽ mời cậu ta rời khỏi.”

 

Giọng anh mềm mại như nước, ấm áp theo mạch máu len vào tận đáy tim.

Ngọn lửa giận bị dập tắt, tôi mới chậm rãi nhận ra — chẳng phải tôi đã nghĩ đến chuyện chia tay anh rồi sao?

 

Anh gặp định mệnh của mình đúng ra là chuyện tốt, vậy cớ gì tôi lại nổi trận lôi đình?

 

Nhưng—

 

Tôi ngước lên nhìn gương mặt đẹp đến mức muốn phạm pháp của Đạm Nhiên, suýt chút nước miếng cũng chảy ra ngoài.

 

Trên đời vì sao lại tồn tại loại nhan sắc thần thánh này, bảo tôi cam tâm nhường cho người khác thế nào?!

 

“Nhưng mà em ghen, anh rất vui.” Đạm Nhiên cong môi nở nụ cười nhạt.

 

Một nụ cười tựa trời quang mây tạnh.

 

Tôi bị mê hoặc đến đầu óc choáng váng, không hiểu sao lại bị anh dắt lên giường.

 

Chỉ là lần này, đã lâu rồi tôi mới lại cảm thấy đau. Tôi muốn đẩy anh ra.

 

“Rồi, rồi, chờ chút… Đạm Nhiên, đau quá!”

 

Có lẽ thấy tôi kêu thảm thiết quá, anh cuối cùng cũng đỏ mắt miễn cưỡng dừng lại.

 

Tôi thở dốc, định bò ra xa.

 

Nhưng chưa bò được bao nhiêu đã bị anh nắm cổ chân kéo ngược lại.

 

Sau gáy — nơi tuyến AO — bị cắn một cái, anh ghé sát tai, hơi thở nóng rực:

 

“Thầm Thầm, vất vả cho em rồi. Anh vào kỳ mẫn cảm rồi.”

 

 

Khi tỉnh lại, tôi trơ mắt nhìn trần nhà.

 

Trước đây đối phó với kỳ mẫn cảm của Đạm Nhiên đã cực nhọc lắm rồi, nhưng còn chịu được.

 

Nhưng lần này… giữa chừng tôi còn tưởng mình sắp thăng thiên luôn rồi.

 

Mé giường lõm xuống, Đạm Nhiên đặt bát cháo xuống, cúi đầu cọ nhẹ lên má tôi:

 

“Ăn chút rồi ngủ tiếp nhé?”

 

Gương mặt phóng đại trước mắt như một cú bạo kích nhan sắc.

 

Đáng lẽ nên quay đi, nhưng đầu tôi lại không chịu.

 

Tôi nghiến răng, ôm eo đau nhức ngồi dậy ăn cháo.

 

Xong, anh đỡ tôi nằm xuống, bỗng đưa tay chạm vào gáy tôi.

 

Ngón tay anh khẽ mân mê vùng da bị cắn, rồi nói nhỏ:

 

“Vài hôm nữa anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra, xem bao giờ em mới phân hoá.”

 

Anh ngừng một chút:

“Chúng ta cũng đến lúc nên có một đứa con rồi.”

3

 

Cơn buồn ngủ biến mất sạch sẽ.

 

Sau lưng tôi lạnh toát một tầng mồ hôi mỏng.

 

Sự xuất hiện của Thư Vọng khiến tôi hiểu ra — tôi vẫn thích Đạm Nhiên, tạm thời không muốn chia tay.

 

Tôi nắm tay anh, đan các ngón lại.

 

Đạm Nhiên luôn thích hành động nhỏ này.

 

Nhìn vào ánh mắt dịu lại của anh, tôi chớp mắt, tha thiết nhìn anh:

 

“Anh yêu… chúng ta đừng sinh con có được không?”

 

Ngón tay anh siết lại, cứng đến mức làm tay tôi đau.

 

Anh mím môi, mắt sâu như hồ nước:

“Thầm Thầm, tại sao?”

 

“Trước đây chẳng phải chính em cũng muốn có con sao?”

 

Tôi nghẹn lại.

 

Lúc mới vào đại học, tôi gặp anh khi anh chỉ là ca sĩ nhỏ ở bar ngầm, bằng tuổi tôi nhưng đã đi làm vài năm.

 

Sau đó mới biết anh mồ côi, lớn lên một mình từ nhỏ.

 

Để theo đuổi anh, tôi từng mặt dày nói đủ lời đường mật.

 

Giờ nhớ lại chỉ thấy hối hận.

 

Đạm Nhiên không phải kiểu yêu chơi chơi, anh luôn yêu tôi thật lòng.

 

Nhưng tôi…

 

Tôi cầm tay anh, dụi mặt nhẹ vào mu bàn tay, nũng nịu:

 

“Nhưng… sinh con đau lắm, em sợ. Mình chỉ hai người thôi không được sao?”

 

Trước đây anh rất ăn chiêu này, nhưng hôm nay anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

 

Mất hứng, tôi hậm hực quay lưng lại.

 

Không bao lâu sau, anh xuống lầu.

 

Anh không dỗ tôi?!

 

Thật sự nhạt rồi!

 

Tôi giận đến muốn bốc hỏa.

 

Nhưng chẳng bao lâu, tiếng bước chân lại vang lên.

 

Anh ôm tôi từ sau lưng, hơi thở nóng ẩm phả lên gáy, cọ nhẹ như con thú muốn làm nũng:

 

“Nhưng Thầm Thầm, anh muốn một gia đình trọn vẹn.”

 

Tim tôi thoáng run.

 

Đây chính là lời hứa năm xưa, lúc tôi còn trẻ con nông nổi, chỉ để lấy lòng anh mà nói.

 

Nhưng anh lại ghi tạc từng câu một, xem như lời thề trọn đời.

 

Mà tôi… chỉ buột miệng nói chơi.

 

Hơi thở anh xa dần. Tôi mở mắt, quay đầu nhìn.

 

Anh khựng lại, mỉm cười nhẹ, cúi xuống thật trân trọng—

 

Tôi nhắm mắt, vô thức chu môi.

 

Một giọt tuyết mềm rơi lên trán.

 

“Ngủ đi.” Anh nói, “Chờ anh về.”

 

Tôi bị tiếng rung điện thoại đánh thức.

 

Là thằng bạn chí cốt spam tin nhắn:

 

“Này! Người yêu mày gặp định mệnh rồi hả?!”

“Giờ tính sao?!”

“Mày bao năm yêu đương sâu đậm mà thành công cốc à?!”

“Ê, còn sống không?!”

“Gọi không bắt máy…”

“Lại không bắt máy…”

 

Tôi: “…”

 

Nó gọi tiếp. Tôi bắt máy, cằn nhằn:

“Tao biết rồi, cần gì mày thông báo.”

 

“Thế sao mày bình tĩnh vậy? Không lo à?!”

 

Tôi khựng lại.

Ừ ha, sao tôi không lo?

 

Hình ảnh Đạm Nhiên hiện lên — có lẽ vì từ đầu đến cuối, anh cho tôi đủ an tâm.

 

“Mạnh thật đấy, đội cái nón xanh đến mày còn bình thản được.”

 

“Nói linh tinh cái gì vậy?” tôi khó chịu.

“Mạng đang rần rần đó! Họ bảo nam thần của họ có đôi rồi, trái tim tan vỡ các kiểu.”

 

Tôi cau mày, mở sao lưới xem.

 

Y như lời nó nói — toàn hot search “Đạm Nhiên gặp định mệnh”.

 

#ThiênSinhMộtĐôi

#ChênhLệchChiềuCao,NiênThượng,DễCắnQúa#

 

Tôi ném cái máy.

 

Tôi và Đạm Nhiên yêu nhau sáu năm, luôn giữ bí mật vì tôi yêu cầu.

Không ngờ bây giờ lại bị tung tin anh và người khác là trời sinh một cặp.

 

Nhìn bản tin phỏng vấn với Omega mặt đỏ bừng, tôi tức đến ngột ngạt.

 

Tôi tắt máy, chờ Đạm Nhiên về.

 

Nhưng tôi đợi cả một ngày —

Không thấy anh ra mặt đính chính.

Cũng không thấy anh về.

4

 

Tôi đùng đùng gọi cho thằng bạn:

“Ra đây uống rượu!”

 

“Nay hiếm nha, mày không sợ làm ‘vợ hiền thủ tiết’ nữa à—”

 

“Tới không?”

 

“Tới.”

 

Trong bar, nhạc đinh tai, tôi uống hết ly này đến ly khác.

 

Bạn tôi trợn mắt:

“Mày làm gì vậy? Nhìn như thất tình bỏ nhà đi uống rượu ấy.”

 

“Thất cái đầu mày.” Tôi đá nó.

“… Nhưng chắc cũng sắp rồi.”

 

“Hả?”

 

“Tao… mới nhận kết quả. Tao là Beta.”

 

“Thế cũng tốt mà?”

Nó ngậm cây kẹo, chợt sáng mắt:

“Khoan, Beta thì đâu đánh dấu được? Xong rồi, mày thật sự bị cắm sừng mất.”

 

Tôi: “…”

 

Dù là sự thật nhưng nghe vẫn cay.

 

Tôi uống đến say bí tỉ.

 

Mơ hồ nghe nó nhận cuộc gọi hộ tôi—

 

“Gì đấy? Rình trộm tao hả?”

Tôi giật máy lại.

 

“Là chồng mày gọi.” nó nói.

 

“Chồng cái con khỉ! Ai là chồng?! Đừng gọi bậy!” Tôi gào, “Tao chỉ chơi chơi với anh ta thôi, mà anh ta tưởng thật!”

 

“Tao không muốn cưới anh ta. Rời anh ta tao không tin tìm không được người tốt hơn!”

 

Bạn tôi nuốt nước bọt, run giọng:

“… Mày tiêu rồi.”

 

“Tao tiêu cái gì—”

 

Một cánh tay siết lấy cổ tôi, kéo tôi ngã vào lồng ngực quen thuộc.

 

Giọng Đạm Nhiên lạnh nhạt vang lên trên đỉnh đầu:

“Thầm Thầm, anh đến đón em về.”

 

Ầm —

Tôi tỉnh rụi.

 

5

 

Trên xe, bầu không khí căng đến mức nghẹt thở.

 

Kể cả khi mới quen cũng chưa từng thế này.

 

“Đạm Nhiên, em—”

 

“Không sao,” anh cắt lời. “Anh biết em nói nhảm lúc say.”

 

Đèn neon ngoài cửa lướt qua, tôi thấy gân tay anh siết chặt trên vô-lăng.

 

Nhưng nét mặt lại bình tĩnh dị thường.

 

Về đến nhà, anh đi trước mở cửa.

 

Tôi nhìn anh cắm chìa ba lần chưa trúng ổ.

 

Không chút mất kiên nhẫn, vẫn “cộc, cộc, cộc”… từng tiếng khóa gõ vào cửa.

 

Như đang gõ từng nhịp vào tim tôi.

Scroll Up