Thẩm Tận Ngôn nhanh chóng sấy khô tóc, động tác thành thạo leo lên giường.
“Sáng mai có tiết không?”
Tôi vừa ôm laptop tra tài liệu, vừa trả lời:
“Sáng mai không có.”
Cậu ta lập tức rúc vào chăn, ghé đầu lại gần:
“Vậy sáng mai đi học cùng tôi nhé?”
Tôi nhìn chỗ bài tập nhóm còn dang dở:
“Có lẽ không đi được.”
Thẩm Tận Ngôn cũng ngóc đầu lên nhìn đống PPT còn lại, giọng điệu u oán:
“Tôi đã nói sẽ làm giúp cậu, cậu lại không chịu.”
“Cậu còn dám nói? Cậu quên lần trước mình đã viết cái gì lên bài tập của tôi à?”
Nhắc đến chuyện đó, Thẩm Tận Ngôn lập tức câm nín.
Lần trước bài tập nhóm của tôi chỉ cần sửa một số lỗi nhỏ, nhưng hôm đó cậu ta nằng nặc đòi tôi đi mua quần áo cùng, nên đã nhận phần kiểm tra cuối cùng.
Tôi vốn rất tin tưởng khả năng của Thẩm Tận Ngôn.
Kết quả, khi tôi lên thuyết trình, mỗi trang PPT đều có một dòng chữ mờ được chèn vào giữa:
“Làn da sữa của Trần Tiểu Nhiêu, ai gặp cũng yêu Trần Tiểu Nhiêu, Saranghaeyo Trần Tiểu Nhiêu.”
Hôm đó, tôi chỉ có một cảm giác: từng phút từng giây trên bục giảng đều là cực hình.
Từ hôm đó trở đi, ai gặp tôi cũng trêu:
“Chào nhé, làn da sữa Trần Tiểu Nhiêu!”
Thẩm Tận Ngôn lại bắt đầu biện hộ:
“Đó là hình mờ tôi tự cài. Hôm đó dùng máy của tôi, nên quên mất đã đặt nó vào.”
Không giải thích thì thôi, càng giải thích càng thấy sai.
“Cậu còn đặt thành hình mờ nữa à?”
Bảo sao bạn cùng lớp của cậu ta cứ nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Tôi nhấc chân, đá vào hông Thẩm Tận Ngôn, lạnh giọng:
“Cho cậu ba giây lăn xuống giường, không thì đừng trách tôi không nể tình.”
Cậu ta nhanh tay chộp lấy mắt cá chân tôi:
“Đêm dài dằng dặc, nếu tôi lăn rồi, ai phục vụ cậu ngủ đây?”
Nói xong lại cười hì hì rúc tới.
Đoạn Lâm, người đang khổ sở chen chúc với trưởng phòng trên một chiếc giường, liền lên tiếng:
“Anh Thẩm, anh y hệt mấy thái giám thời xưa ấy. Còn đặt vào bây giờ thì đúng chuẩn chó săn luôn!”
Tôi không nhịn được cười:
“Cậu nói vậy… ừm, cũng đúng ghê.”
Thẩm Tận Ngôn phản bác:
“Đây gọi là tình thú, mấy người không hiểu đâu.”
Đoạn Lâm lập tức hét lên thảm thiết:
“A a a Lục Trường Trạch! Cậu tránh xa tôi ra! Đừng có thổi vào tai tôi!”
05
Thẩm Tận Ngôn có tiết sớm, lúc cậu ta đi tôi vẫn chưa dậy.
“Trần Tiểu Nhiêu, trưa nhớ qua tìm tôi nha.”
Tôi đẩy đầu cậu ta ra, mơ màng ừ một tiếng.
Sau khi cậu ta đi, tôi ngủ đến tận 10 giờ mới dậy.
Xuống giường rửa mặt xong, tôi thấy Đoạn Lâm và trưởng phòng ngồi cách xa nhau hẳn một đoạn.
Hai người này sao thế?
Ngủ một giấc mà tình cảm tan vỡ luôn à?
Đoạn Lâm thấy tôi xong liền thở phào:
“Trần Tiểu Nhiêu, lát đi ăn trưa cùng nhau đi!”
“Được, nhưng phải đợi Thẩm Tận Ngôn.”
Cậu ta gật đầu liên tục.
Tôi bật laptop định làm nốt bài tập, vô tình liếc thấy Lục Trường Trạch đang di chuyển ghế sát lại gần Đoạn Lâm, mà Đoạn Lâm thì ngay lập tức trèo lên giường tránh xa.
Hai người này rốt cuộc bị gì vậy?
Đến 11 giờ rưỡi, tôi cùng họ đi về phía cổng trường.
Tôi chỉ về phía tòa giảng đường:
“Hai cậu đợi tôi ở cổng một lát, tôi qua tìm Thẩm Tận Ngôn.”
Đoạn Lâm lập tức kéo tay áo tôi:
“Hay là… cùng đi luôn đi? Dù sao cũng không mất bao nhiêu thời gian.”
Xem ra cậu ta không muốn ở riêng với trưởng phòng chút nào.
Tôi nhìn Lục Trường Trạch, dùng ánh mắt hỏi: “Hai người sao thế?”
Cậu ta chỉ im lặng cúi đầu.
Tôi vỗ vai Đoạn Lâm:
“Tôi đi một mình cũng được, cậu đi với trưởng phòng đi.”
Cậu ta lẩm bẩm:
“Hắn to xác vậy cần gì tôi đi cùng. Với lại đi cùng cũng có sao đâu mà…”
Tôi liếc mắt ám chỉ Lục Trường Trạch:
“Hôm qua trưởng phòng bị trật chân, đỡ đi lại chút nào hay chút đó.”
Lục Trường Trạch không đỏ mặt, không chớp mắt, gật đầu:
“Ừm.”
Đoạn Lâm ngay lập tức nhảy dựng lên:
“Cậu bị trật chân? Lừa ai thế! Tối qua cậu còn—”
“Ê! Trần Tiểu Nhiêu!”
Tôi nhân lúc Đoạn Lâm còn đang điên cuồng chất vấn, lén chuồn đi.
Xem ra giữa trưởng phòng và Đoạn Lâm có biến rồi.
Phải cho hai người này chút không gian riêng mới được.
Tôi chắp tay ra sau lưng, lặng lẽ giấu công danh.
Tôi đến tòa giảng đường của Thẩm Tận Ngôn, tình cờ thấy cậu ấy và một nam sinh khác đi vào thang máy.
Tôi bước đến, định gọi cậu ấy thì bất ngờ nghe thấy người kia tỏ tình:
“Thẩm Tận Ngôn, tôi thích cậu, cậu có thể cân nhắc tôi không?”
Tôi vô thức siết chặt ngón tay, cào lên vết đen trên bức tường trắng.
Vài giây sau, giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Xin lỗi, tôi không thích con trai, tôi cũng không phải gay.”
Mặt nam sinh kia lập tức trắng bệch.

