“Nói lung tung gì thế, anh là anh trai em mà.”
3
Có lẽ là ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy.
Tối hôm đó, tôi mơ thấy đôi mắt đẹp đẽ của Trang Trục đẫm lệ, khẩn cầu tôi dưới thân.
Khi tỉnh dậy, khắp giường là một mớ hỗn độn.
Tôi chửi thầm một tiếng “đồ cầm thú”.
Đúng lúc đó, công ty có dự án mở rộng, tôi gần như lập tức ra nước ngoài.
Thời gian và khoảng cách sẽ xóa nhòa tất cả.
Bao gồm cả những cảm xúc âm thầm nảy nở đó.
Con đường này quá khó đi.
Em ấy đã chịu đủ khổ sở từ bé, tôi chỉ mong tương lai của em ấy bằng phẳng, thuận lợi.
Dù trên con đường đó, không có tôi.
4
Có lẽ từ dạo đó, Trang Trục không còn thích gọi tôi là “anh” nữa.
Em ấy rất ít khi gọi điện cho tôi, tin nhắn cũng chỉ là vài câu ngắn ngủi.
Lúc tôi gọi video với ba mẹ, em ấy thỉnh thoảng vô tình xuất hiện trong khung hình, chỉ để lại nửa gương mặt nghiêng đầy bướng bỉnh.
Mọi thứ diễn ra đúng như tôi dự đoán.
Lẽ ra tôi phải thấy nhẹ nhõm mới đúng.
Nhưng số phận, luôn đi ngược lại với mong muốn của con người.
Rất lâu sau này, trong những đêm trằn trọc mất ngủ, tôi gần như tự hành hạ bản thân bằng cách xem đi xem lại đoạn camera cuối cùng ấy.
Hết lần này đến lần khác.
Nhìn em ấy rón rén ngồi xuống bên cạnh ghế sofa, lặng lẽ ngắm tôi rất lâu.
Nhìn em ấy cẩn thận hôn tôi một cái.
Nhìn em ấy biến mất khỏi ống kính… rồi biến mất khỏi thế giới của tôi.
Từ đó, hối hận như con sâu bám chặt vào xương tủy, Trang Trục trở thành căn bệnh mãn tính mà tôi không bao giờ có thể chữa lành.
5
Trang Trục biến mất không một dấu hiệu báo trước.
Em ấy không trở về với cha mẹ ruột, cũng chẳng để lại bất kỳ tin tức nào.
Tôi đã nghĩ đến việc báo cảnh sát, nhưng khi biết em ấy từng dùng đến sổ hộ khẩu, tôi chợt nhận ra…
EM ấy đã quyết tâm xóa sạch mọi dấu vết của mình khỏi thế giới của tôi.
Dịp lễ Tết, vẫn có quà được gửi đến nhà.
Cho ba mẹ tôi, và cả tôi.
Tôi biết đó là em ấy.
Nhưng tôi không biết em ấy đang ở đâu.
Trong nước, ngoài nước… Tôi đã tìm kiếm em ấy rất lâu.
Giữa biển người mênh mông, tìm một người có chủ ý trốn tránh chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Sau này, ba mẹ cũng không còn nữa.
Tôi hoàn toàn cô độc.
6
Hôm nhìn thấy bài đăng của Trần Trì trên mạng xã hội, là một ngày bình thường như bao ngày khác.
Chỉ một nửa gương mặt thoáng qua trong khung hình, tôi lập tức nhận ra Trang Trục, vù vậy tôi không hề do dự mà lập tức bay về nước.
Sau nhiều năm xa cách, tôi cuối cùng cũng gặp lại em ấy.
Em ấy cao hơn, gầy đi.
Tôi lặng lẽ đứng giữa đám đông, dùng khóe mắt quan sát từng cử động của em ấy.
Tôi sợ em ấy sẽ lại một lần nữa biến mất không dấu vết.
Chỉ một phút lơ là, em ấy đã biến mất khỏi thế giới của tôi.
Làm sao mà… lại bị người ta ức hiếp đến mức này chứ?
7
Tôi gần như phát điên muốn giữ chặt Trang Trục bên mình, muốn lấp đầy khoảng thời gian mà tôi đã bỏ lỡ.
Dù rằng, em ấy đã vì một người đàn ông khác mà cam tâm tình nguyện từ bỏ lòng kiêu hãnh của mình.
Ngày dọn nhà, khi nhìn thấy hành lý nhẹ bẫng của em ấy, lòng tôi khẽ rung lên.
Hình như… em ấy đã chuẩn bị từ trước.
Những chuyện xảy ra sau khi chúng tôi gặp lại nhau, tôi lặng lẽ hồi tưởng lại, rồi đột nhiên hiểu ra tất cả.
So với cảm giác khó chịu vì bị tính toán, điều làm tôi để tâm hơn cả là ánh mắt em ấy chỉ có tôi.
Tôi thích việc em ấy dành hết tâm tư để sắp đặt mọi thứ chỉ vì tôi.
Tôi vốn là người không thích bị ràng buộc, nhưng nếu là Trang Trục…
Em ấy cuộn tròn trong lòng tôi, chậm rãi đọc từng chữ của cái kết câu chuyện.
“…Chú chim khao khát tự do bị thợ săn nhốt vào lồng son.”
“Nó không biết rằng, phần đời còn lại chỉ có thể ngước nhìn bầu trời bé nhỏ.”
Giọng Trang Trục dần nhỏ đi, em ấy lặng lẽ ngước mắt nhìn tôi, hàng mi run rẩy đầy căng thẳng.
Tôi cầm tay em ấy, lật lại trang bìa.
Trên nền trắng tinh khiết, chỉ có hai chữ màu vàng nhạt.
“Chim lồng.”
Em ấy siết chặt bìa sách, ngón tay trắng bệch.
Tôi hôn lên mái tóc em ấy, khẽ cười.
“Em có chắc là nó không tự nguyện không?”
“Tự nhốt mình vào lồng.”
(Toàn văn hoàn)

